Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

Em chồng quan tâm quá mức

Ở trong cùng một nhà, nhiều khi cậu ấy cứ tỏ ra quan tâm, lo lắng cho tôi quá khiến tôi thấy ngại.
Bạn trẻ cuộc sống với những câu Truyện tình yêu, Ngoại tình, Tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x.
Làm vợ anh đã được ba năm và gặp gỡ rất nhiều bạn bè của anh, có một số người trong đó vẫn tìm cách tán tỉnh tôi. Tôi không đẹp nghiêng nước nghiêng thành, nhưng rất có duyên, hễ gặp và nói chuyện với người khác giới thì họ đều ấn tượng tôi. Nghĩ lấy chồng là yên phận, nào ngờ còn chạm phải những trường hợp oái oăm hơn. Bạn bè của chồng thì đã đành, đằng này chính em trai chồng cũng mê tôi, dù tôi chẳng có biểu hiện gì, hay dễ dãi với em chồng. Ở trong cùng một nhà, nhiều khi cậu ấy cứ tỏ ra quan tâm, lo lắng cho tôi quá khiến tôi thấy ngại. Tôi phải đối xử sao với em chồng đây?
Tôi có cô bạn thân, cô ấy cũng có rất nhiều chàng trai theo đuổi ngay từ lần đầu gặp mặt. Ban đầu, mọi người đều bảo cô ấy có sức hấp dẫn tự nhiên, có nét cuốn hút không thể cưỡng lại... Nhưng một lần, tôi quan sát kỹ cách cô ấy nói chuyện với một chàng trai lạ thì tôi mới hiểu vấn đề ở đây. Mặc dù là bản năng trời sinh, nhưng cách cô ấy cười, đá lông nheo và liếc yêu đều mang tính rất mời gọi các chàng trai, chưa kể đến sự cẩn thận, chu đáo và quan tâm nhiệt tình khi cô ấy nói chuyện như hỏi thăm về gia đình, lo lắng khi thấy người khác sụt sùi có vẻ cảm lạnh, thấy người khác đang khó khăn gì là nhanh chóng tìm cách giúp đỡ dù mới quen... Chính những điều trên cộng lại khiến cô ấy bỗng toát ra một nét đáng mến, gần gũi và khiến bao người đắm chìm.
Và có thể, bạn cũng đang rơi vào trường hợp trên. Tất cả mọi hành động, lời nói, cử chỉ của bạn đều xuất phát từ thói quen, tự nhiên... nhưng nó lại mang một thông điệp khác với người đối diện. Vì bạn đã có chồng, nên những điều trên càng cần chú ý hơn, nên có chừng mực trong cách tiếp xúc với bạn chồng và cả em chồng, đừng quá suồng sã, đẩy đưa, thân mật như cách bạn đối xử với con trai hồi còn con gái.
Hãy cố gắng hạn chế khiến tình cảm của cậu ấy nảy sinh nhiều hơn (Ảnh minh họa)
Hãy cố gắng hạn chế khiến tình cảm của cậu ấy nảy sinh nhiều hơn (Ảnh minh họa)
Còn nếu bạn không giống trường hợp trên, mà đúng là bạn có sức hấp dẫn tự nhiên, dù chẳng quan tâm gì ai thì cũng cần có thái độ dứt khoát ngay từ khi nhận ra tình cảm của đối phương, đừng ỡm ờ khiến họ hy vọng hão.
Về em chồng bạn, nếu cậu ấy còn trẻ thì đó có thể là cảm xúc bồng bột nhất thời của tuổi mới lớn. Có nhiều chàng trai dễ dàng phải lòng những người phụ nữ hơn mình vài tuổi vì họ tìm thấy ở người phụ nữ này dáng dấp của người mẹ, ấm áp, tin tưởng, dịu dàng... đặc biệt trong trường hợp cả hai ở chung nhà và thường xuyên tiếp xúc. Đây có thể chỉ là cảm nắng bà chị dâu nhưng vì tuổi trẻ thích phóng đại hóa tình cảm lên nên khiến bạn nghĩ đó là say đắm lắm. Đối với những tình cảm như vậy, chỉ cần người phụ nữ của họ xuất hiện hoặc họ tìm thấy đam mê gì thì họ sẽ mau chóng quên đi mối tình vượt ngưỡng này.
Nhưng nếu em chồng bạn là một người đã trưởng thành nhưng vẫn nhất quyết phải lòng chị dâu thì bạn cần có những biện pháp dứt khoát. Hạn chế những khoảnh khắc chỉ có mình bạn và cậu ấy trong nhà, không quan tâm ân cần quá mức (có thể bạn nghĩ do em chồng nên cần chăm sóc, yêu thương nhưng trường hợp này điều đó chỉ mang lại rắc rối), đừng tạo cho cậu ấy những mơ mộng từ những hành động vô ý của chính bạn như cười giỡn, trêu đùa... Cố gắng hạn chế khiến tình cảm của cậu ấy nảy sinh nhiều hơn.
Nếu sau khi đã hạn chế tiếp cận, tránh mặt hết mức có thể nhưng em chồng vẫn tiếp tục có những hành động ngày càng quá đáng và lấn đến như đụng chạm, nói lời yêu thương... thì tôi phải làm sao?
Nhiều cô gái sẽ tức tưởi đem chuyện này nói cho chồng. Đó cũng là một cách nhưng có thể phản tác dụng. Có nhiều ông chồng ngớ ngẩn đến độ họ tin em trai hơn và nghĩ do vợ dụ dỗ. Ngay cả khi nói với ba mẹ chồng cũng bất khả thi, vì họ sẽ bênh con của họ và đổ tội “lẳng lơ” lên đầu bạn.
Hãy quyết liệt từ chối và gặp để nói thẳng với cậu ấy về chuyện không đúng đắn đó. Nếu cậu ấy vẫn không từ bỏ thì có thể bạn xin dọn ra sống riêng (nếu đang ở cùng nhà bố mẹ chồng) hoặc nhờ bên thứ ba nào đó can ngăn cậu ấy (bạn bè, đồng nghiệp hoặc ai đó mà bạn tin tưởng). Và phương án cuối cùng mới là đem nói với chồng một cách nhẹ nhàng chứ đừng làm to chuyện (vì chẳng ai muốn chuyện nội bộ gia đình ầm ĩ cả), nhưng khi đó bạn phải có đủ bằng chứng thì mới có thể khiến anh ấy tin và thông cảm.
Và trong thời gian đó, hãy hy vọng sẽ có một cô gái nào đó xuất hiện và khiến ông em chồng rung động dữ đội để có thể tha cho bạn. Dắt mối vài cô gái cũng là một cách hay để xử êm tình huống nhức đầu này.

Bức thư dễ thương của học sinh lớp 3

Với nét chữ chập chững cùng nội dung hết sức đáng yêu, bài thơ của cô học trò lớp 3 Tạ Hiền Anh đã khiến nhiều thầy cô thích thú.
Bạn trẻ cuộc sống với những câu Truyện tình yêu, Ngoại tình, Tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x.
Chủ nhân của bài thơ "Em hứa" được nhiều thầy cô giáo thích thú này là Tạ Hiền Anh, cô học sinh lớp 3, trường tiểu học Lê Văn Tám (Hà Nội). Bài thơ được Hiền Anh sáng tác và gửi đến cô giáo chủ nhiệm của mình nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11.
Nhìn sơ qua, bài thơ khá đơn giản và không có gì nổi bật; tuy nhiên chính nội dung dễ thương và hết sức chân thật của một cô học trò nhỏ đã khiến nhiều người không khỏi yêu mến. Bài thơ được mở đầu khá tự nhiên như sau: "Trước đây em chữ xấu/Vì em thiếu tập trung/Khi em viết hay ngoáy/nghĩ ngợi cứ lung tung…"
 - 1Bài thơ hứa viết chữ đẹp rất dễ thương của cô học trò Tạ HIền Anh.
Trong bài thơ, Hiền Anh nhấn mạnh vào lời hứa phấn đấu viết chữ đẹp, không tẩy xoá, nghĩ bài sâu với những cảm xúc rất thật dành cho cô giáo chủ nhiệm. "Em hứa" được cô bé trình bày nắn nót với những chữ viết hoa đầu dòng uốn lượn công phu và đẹp mắt.
Theo ý kiến của các thầy cô giáo trong trường, mặc dù bài thơ "Em hứa" của Hiền Anh vẫn chưa được sạch sẽ lắm, viết vẫn còn sai, phải tẩy xoá… song đã cho thấy sự phấn đấu, cố gắng rất nhiều của cô học sinh lớp 3 này.

Khôn 15 năm... dại dột một giờ

Không ngờ một người đàn bà đã 40 tuổi đầu mà vẫn có những cảm xúc lạ lùng như vậy trước một người đàn ông.
Bạn trẻ cuộc sống với những câu Truyện tình yêu, Ngoại tình, Tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x.
Tôi là một người phụ nữ đoan chính. Tôi dám khẳng định điều đó bởi tôi có một niềm tin vững chắc vào đức hạnh của mình, vào tình yêu tôi dành cho chồng 15 năm qua và bằng những gì thực tế đã chứng minh. Tôi- một người mẹ hai con luôn tự hào ngẩng cao đầu đả phá những kẻ coi thường tình nghĩa vợ chồng, làm những chuyện bại hoại gia phong, phản bội chồng con mình...
Tôi không bao giờ nhân nhượng cho những kẻ dùng mọi lý lẽ để biện hộ cho những hành động sai trái, bỉ ổi của mình. Tôi cười vào mặt những phụ nữ đã có chồng con nhưng vẫn bám theo những người đàn ông khác với đủ thứ lý do nhăng cuội để che đậy những ham muốn thấp hèn... Suốt bao nhiêu năm qua, chưa có lúc nào tôi nghĩ mình có thể bận tâm vì một người đàn ông khác ngoài chồng mình.
Cho đến ngày tôi biết Đăng. Tôi biết anh chỉ là do một sự tình cờ. Cũng tình cờ tôi phát hiện anh và tôi có những sở thích giống nhau: cà phê, xem phim, du lịch, những món ăn dân dã... Bắt đầu là những tin nhắn, những cuộc điện thoại. Bắt đầu thì ít, dần dần tần suất tăng lên. Những món quà anh gởi cho tôi thường xuyên hơn: Thoạt đầu là chocolate, tiếp theo là nước hoa Pháp, sữa tắm hương lavender ngọt ngào, một thỏi son đỏ dịu đúng sở thích của tôi...
Thoạt đầu tôi thấy khó xử và khó chịu; dần dần tôi thấy thích thú và thầm cảm ơn người đã thấu hiểu tường tận mọi thói quen, sở thích của tôi. Đó là những điều mà lâu rồi chồng tôi không thể hiện. Rồi tôi bắt đầu phân tâm. Canh nhạt, thịt mặn, cá nướng bị cháy khét, quần áo của ông xã và mấy đứa nhỏ không còn phẳng phịu như trước. Tôi bắt đầu đi sớm về muộn. Chỉ là để lên mạng nhìn thấy Đăng, chào hỏi đôi câu, nhắn gởi đôi lời đầy ẩn ý. Cuối ngày, tôi nấn ná để chào anh, chúc anh buổi tối tốt lành.
“Em sao vậy? Lúc này công ty có chuyện gì hay sao mà anh thấy em cứ lơ lơ?”- một hôm, ông xã tôi đột ngột hỏi. Tôi giật mình: “Đâu có gì”. Giờ đây tôi rất lười nói chuyện với ông xã, không như trước đây, chúng tôi ccó thể nói chuyện suốt ngày mà không thấy chán. Con gái tôi cũng cật vấn: “Mẹ sao vậy? Áo này là của chị hai chớ đâu phải của con?”. Tôi luýnh quýnh như gà mắc tóc. Tôi lo lắng điều bí mật của mình sẽ bị ai đó phát hiện. Tôi tuyệt đối không bao giờ sử dụng máy tính ở nhà để chát chít, gởi tin nhắn cho Đăng.
Cho đến một ngày, Đăng có việc vào TP HCM. Ngay tối đó, chúng tôi hẹn nhau đi cà phê. Tôi nhắn tin cho ông xã: “Em phải chuẩn bị báo cáo cuối tháng nên ở lại công ty làm cho xong mới về, anh và con ăn cơm trước đi”. Chuyện tôi ở lại làm thêm trước nay đã từng xảy ra nên ông xã tôi chẳng mảy may nghi ngờ.
Tối đó chúng tôi đi cà phê với nhau. Cái quán cà phê thơ mộng bên bờ sông Sài Gòn đủ tối để không ai thấy bàn tay Đăng lần tìm tay tôi và giữ chặt. Tim tôi rung lên khi đôi môi anh chạm nhẹ vào vành tai tôi. Rất lâu rồi tôi không biết đến cái cảm giác có một luồng điện chạy dọc sống lưng mình như thế. “Anh nhớ em quá”- Đăng thì thầm bên tai tôi.
Lúc đó, tôi không còn nhớ rằng mình đã từng là một người đàn bà đoan chính. Tôi không còn nhớ chồng và con đang đợi và lo lắng cho mình ở nhà. Tôi cũng không nhớ mình đã từng miệt thị những người phụ nữ không đứng đắn... Tôi chỉ nhớ trên má, trên môi, trên tóc, trên ngực tôi còn đọng lại hơi thở gấp gáp, nồng nàn của một người đàn ông khác.
 - 1
Rất lâu rồi tôi không biết đến cái cảm giác có một luồng điện chạy dọc sống lưng mình như thế (Ảnh minh họa)
Tối đó tôi không tài nào ngủ được và đổ thừa tại ly cà phê của anh bảo vệ công ty. Ông xã thấy tôi cứ lăn qua, trở lại thì cằn nhằn: “Ai bảo muộn rồi mà em còn uống cà phê?”. Rồi anh nhè nhẹ gãi lưng cho tôi. Đây là cách anh vẫn dỗ tôi ngủ từ ngày tôi đặt chân về nhà chồng. Cuối cùng tôi cũng thiếp đi với những mộng mị lạ lùng.
Từ đó đến khi Đăng về, chúng tôi còn đi cà phê với nhau một lần nữa. Cũng giống như lần đầu; tôi lại hồi hộp, đợi chờ, chen lẫn lo lắng. “Khoảng 2 tuần nữa anh sẽ vào”- Đăng nói với tôi khi chia tay. Tôi thấy tim mình đập loạn. Không ngờ một người đàn bà đã 40 tuổi đầu mà vẫn có những cảm xúc lạ lùng như vậy trước một người đàn ông. Tôi bỗng thấy sợ cái khoảng thời gian 2 tuần trước mặt. Chắc là tôi sẽ nhớ Đăng đến chết mất...
“Em đói bụng không? Anh hâm đồ ăn lại cho em nghen?”. Ông xã tôi ngồi chờ ở phòng khách, thấy tôi về, anh đứng dậy. Tôi bảo mình mệt, không muốn ăn rồi đi thẳng vào nhà tắm. Ở đó, tôi không tắm mà nhắm mắt, mường tượng lại từng cái nắm tay, từng nụ hôn, từng ánh mắt, hơi thở của Đăng. Những thứ ấy như vẫn còn luẩn quẩn trên da thịt tôi. Bất giác tôi thấy mặt mình nóng bừng... Tối đó, nằm bên chồng mà toàn bộ tâm trí của tôi lại hướng về Đăng.
Sáng hôm sau, con gái đầu của tôi vào phòng mẹ để mượn cái áo khoác. Cháu bảo tôi: “Hôm qua con với ba thấy ai chở mẹ đi trên đường Trần Quang Khải”. Tôi giật thót người. Do sợ có người bắt gặp, tôi đã gởi xe ở Bệnh viện quận 1 rồi đi bộ một đoạn tới chỗ Đăng hẹn đón tôi. Không lẽ trời bất dung gian, khiến chồng con tôi vô tình đi ngang qua đó để thấy người phụ nữ của họ đang làm chuyện vụng trộm? Tôi rung rung nói với con gái: “Mẹ nhờ chú chở đi công chuyện. Sao con không gọi mẹ?”. “Gọi không kịp vì xe của mẹ chạy nhanh quá. Ba đuổi theo một đoạn rồi quay lại”. Tôi chết trân khi nghe con gái nói như vậy.
May là chồng tôi đã đi làm sớm, anh không thấy sự hoảng loạn trên gương mặt tôi. Cả ngày hôm đó, tôi không tập trung làm được bất cứ điều gì mà chỉ lo nghĩ cách để trả lời chồng nếu anh ấy hỏi. Tôi cũng đã từng nhờ anh em trong công ty chở đi công chuyện, nhưng vì khi ấy tôi hoàn toàn vô tư nên trong lòng không gợn chút băn khoăn. Còn bây giờ, tâm tôi không ổn vì mình đã làm chuyện mờ ám thì làm sao tôi có thể bình thản nói dối?
Tôi đã chờ đợi suốt một tuần lễ qua nhưng ông xã tôi không hề hỏi han gì. Thế nhưng tôi vẫn có cảm giác trong lòng anh có điều gì đó không vui. Anh ít nói cười. Về đến nhà, ăn cơm xong là ngồi vào máy tính. Tôi hỏi chuyện gì, anh trả lời chuyện đó chứ không chủ động nói chuyện hay kể cho tôi nghe những vui buồn anh gặp phải hằng ngày.
Tôi không biết phải làm sao để gỡ cái nút thắt cho chính mình. Mấy ngày qua, tôi không lên mạng, không chát chít, nhắn tin, không nghe điện thoại của Đăng. Tôi cũng không dám đối diện với chồng mình vì sợ anh sẽ không tha thứ khi biết sự thật.
Tôi đã khôn 15 năm và giờ đây lại dại dột trong mấy tiếng đồng hồ. Không lẽ cái tổ ấm mà tôi đã cố công vun đắp bao nhiêu năm qua sẽ đổ vỡ vì những phút ngu muội của mình. Trời ơi, tôi phải làm sao đây?

Mẹ chồng lạnh lùng xui bỏ thai

Sang thế kỷ XXI này rồi, không đẻ được con trai vẫn là một cái tội quá lớn của người phụ nữ.
Bạn trẻ cuộc sống với những câu Truyện tình yêu, Ngoại tình, Tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x.
Thuở còn yêu nhau, khi cả hai cùng mơ về “ngôi nhà và những đứa trẻ” chồng tôi bảo rằng chỉ thích sau này tôi sinh cho anh hai cô công chúa nhỏ, đáng yêu giống mẹ và thông minh giống bố. Nghe vậy tôi yên tâm nghĩ rằng, anh đúng là người đàn ông có tư tưởng tiến bộ. Được vậy thì cuộc sống vợ chồng sau này sẽ rất thoải mái chứ không khốn khổ khốn nạn như mấy đứa bạn, mới sinh con đầu lòng là con gái mà đã bị chồng bóng gió xa xôi, mẹ chồng thì ra lườm vào nguýt.
Cho tới khi về làm dâu, tôi mới lờ mờ biết rằng anh và bố mẹ không có chung suy nghĩ, cả hai cụ luôn muốn tôi sinh được một thằng cu để có người nối dõi sau này. Tôi bắt đầu cảm thấy có chút áp lực về chuyện bầu bí, chuyện sinh con trai hay con gái nhưng vẫn tặc lưỡi mặc kệ vì đã có chồng là “đồng minh” rồi.
Tôi mang bầu đứa đầu tiên, cả gia đình nội ngoại đều sốt sắng chăm lo. Đúng như mong muốn của hai vợ chồng, tôi hạ sinh một nàng công chúa đáng yêu vô cùng, nước da bé trắng ngần, cái mũi hếch giống hệt bố, miệng lúc nào cũng chúm chím ọ ẹ. Khỏi phải nói chồng tôi hạnh phúc đến nhường nào. Bố mẹ chồng thoáng chút không vui nhưng vẫn ân cần chăm sóc tôi những ngày ở cữ.
Bé con cứng cáp một chút, ông bà nội lại tiếp tục bóng gió nói tôi phải sinh đứa thứ hai là con trai, con dâu không đẻ được con trai là vô phúc. Tôi chúa ghét kiểu nói bóng gió như vậy, giờ đã là thế kỷ bao nhiêu rồi mà cứ nhất nhất phải có con trai với con gái. Giá kể các cụ cứ nói thẳng vào mặt thì tôi sẽ nói lý lại ngay.
Rồi tôi cũng mang bầu đứa thứ hai, ngay sau khi biết kết quả siêu âm là con gái, mẹ chồng tôi lạnh lùng yêu cầu phá bỏ dù cái thai đã ở tháng thứ 3. Trời ơi, sao bà lại có thể nhẫn tâm như vậy, đứa trẻ trong bụng tôi đã bắt đầu thành hình rồi cơ mà. Càng đau đớn hơn khi chồng tôi không hề cảm thông, an ủi vợ được lời nào mà còn nói một câu sắc lạnh như mũi dao cứa vào tim tôi: “Mẹ bảo sao, em cứ làm vậy đi”.
 - 1
Tim tôi thắt lại, máu trong động mạch tưởng chừng như ngừng chảy (Ảnh minh họa)
Tôi gan lỳ giữ bằng được cái thai, trai hay gái đều là con cả, con gái mà ngoan ngoãn, học hành giỏi giang chẳng hơn khối mấy đứa con trai phá phách, khó bảo hay sao. Cùng lắm thì tôi nuôi con một mình chứ gì sao phải nhẫn tâm như thế.
Không ngờ rằng, trong mấy tháng tôi mang thai mẹ chồng đã tích cực làm “công tác tư tưởng” bắt chồng tôi làm thế nào thì làm miễn sao phải có được cháu trai cho bà bế. Đúng là lòng người sâu thăm thẳm dù có chung chăn chung gối bao nhiêu ngày tháng cũng không thể đoán biết được.
Tôi sinh đứa thứ hai thì về nhà ngoại ở hẳn, một hôm tình cờ về nhà chồng lấy đồ thì thấy có cô gái lạ đến ăn cơm, điệu bộ rất thân tình. Tôi tò mò hỏi thì mẹ chồng bảo người quen của bà đến ăn cơm cùng gia đình.
Từ mấy tuần nay, gia đình nhà chồng chẳng hề ngó ngàng gì tới hai mẹ con. Tôi tủi thân vô cùng nhưng nỗi tủi thân đó có là gì khi tôi nghe được tin sét đánh, rằng cô gái kia chính là ứng cử viên thay thế tôi và hiện đang mang trong mình giọt máu của chồng tôi, đương nhiên đứa bé trong bụng cô ta được dự đoán sẽ là con trai. Tim tôi thắt lại, máu trong động mạch tưởng chừng như ngừng chảy. Tôi choáng váng nhưng vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra bộ mặt tráo trở của mẹ chồng cùng sự nhu nhược, hèn hạ của người đàn ông gần gũi mình nhất.
Hóa ra khi đã sang tới thế kỷ XXI này rồi, không đẻ được con trai vẫn là một cái tội quá lớn của người phụ nữ. Chỉ độ mấy tuần nữa thôi là gia đình nhà chồng sẽ tìm cách hất tôi về nhà ngoại để đón rước người đàn bà khác. Trước khi bị họ ra mặt đuổi, tôi sẽ ra đi và mang theo hai nàng công chúa nhỏ của mình. Tài sản lớn nhất của tôi bây giờ chính là hai cô con gái kháu khỉnh. Rồi một ngày những con người bội bạc kia sẽ phải quỳ rạp xuống chân cầu xin sự tha thứ từ mẹ con tôi.

PG tiệc với dịch vụ đi đêm cùng khách

Vì tính phức tạp của nghề nghiệp này nên những cám dỗ, sa ngã đương nhiên không thể không có.
Bạn trẻ cuộc sống với những câu Truyện tình yêu, Ngoại tình, Tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x.
Phức tạp trong công việc
Mọi người thường biết đến nghề PG là nghề dành cho những cô gái trẻ, xinh đẹp, chân dài, có lối ăn mặc hở hang và dùng chính sự gợi cảm đó để tiếp thị, bán sản phẩm… Tuy nhiên bên cạnh những công việc như đứng làm mẫu cho các hãng thời trang, xe hơi; phát hàng khuyến mãi hay đi bán rượu bia, thuốc lá… ít ai biết rằng “đỉnh cao” của nghề nghiệp này chính là PG tiệc.
PG tiệc chỉ là cách gọi chung để phân biệt với PG sự kiện hay PG bán hàng. Thực tế, khái niệm PG tiệc rất đa dạng, từ việc đi với khách hàng tham gia các sự kiện; cùng ngồi ăn, uống cafe, trò chuyện cho đến việc giả làm người yêu, thậm chí đi du lịch vài ngày với khách và hơn thế nữa…
PG tiệc phổ biến nhất có lẽ là việc cùng tham dự lễ ra mắt, bữa tiệc ăn mừng… của khách hàng. Bên cạnh yêu cầu ngoại hình cao hơn hẳn các loại PG khác, các cô gái trẻ còn phải là những người biết uống để đảm bảo có thể chịu đựng được suốt cả ca làm việc.
Hồng Nhung (sinh năm 1991) cho biết: “Đi tiệc đương nhiên luôn có màn bia rượu. Mình biết uống đôi chút nên mỗi lần đi cũng đỡ, chứ nhiều bạn khác không uống được mà không biết từ chối khéo thì đều gục cả”.
Với thời đại phát triển như hiện nay, nhu cầu giải trí, tìm những loại dịch vụ “khác lạ” liên tục ra đời - PG tiệc cũng không nằm ngoại lệ. Theo các nữ PG chia sẻ, khách hàng lựa chọn dịch vụ này thường là những người có địa vị, thu nhập cao trong xã hội; những người đi du lịch, công tác xa nhà và thường là trung tuổi… đang buồn chán.
Nhiều khi khách hàng chỉ đơn thuần muốn có một người bạn ngồi cạnh cùng trò chuyện vui vẻ, thoải mái về những chuyện đời thường để quên đi sự vất vả hàng ngày. Diệu Linh (sinh năm 1993) chia sẻ: “Mọi người đừng nghĩ PG tiệc là nghề gì đó quá phức tạp hay hư hỏng. Chỉ cần bạn thân thiện, biết cách nói chuyện trong một hai tiếng đồng hồ thì công việc này không khác gì làm quen thêm một người bạn mới. Những buổi gặp gỡ đối tác của khách hàng thường cũng rất lịch sự, mình đến chỉ mang tính chất làm đẹp đội hình thôi”.
Linh cũng cho biết, PG tiệc có những giới hạn của nó và trong giờ làm việc, PG nữ được quản lý rất chặt. Kể cả có đi đóng giả làm người yêu hay thư ký của khách hàng thì việc tôn trọng, lịch sự cũng được đặt lên hàng đầu.
Nghề PG tiệc vô cùng phức tạp; ngoài yêu cầu ngoại hình cao hơn hẳn các loại PG khác, các cô gái trẻ còn phải biết uống để đảm bảo có thể chịu đựng được suốt cả ca làm việc. (Ảnh: anninhthudo.vn)
Nghề PG tiệc vô cùng phức tạp; ngoài yêu cầu ngoại hình cao hơn hẳn các loại PG khác, các cô gái trẻ còn phải biết uống để đảm bảo có thể chịu đựng được suốt cả ca làm việc. (Ảnh: anninhthudo.vn)
Sẩy một li… đi ngàn dặm
Chính vì tính phức tạp của nghề nghiệp này nên những cám dỗ, sa ngã đương nhiên không thể không có. Ngọc Vân (sinh viên đại học Thăng Long, Hà Nội) chia sẻ: “Mặc dù cũng có đôi chút kinh nghiệm; song mỗi lần đi làm, bọn mình vẫn phải chuẩn bị trước tâm lý và nghĩ ra nhiều cách ứng phó sao cho vừa không làm mất lòng khách vừa có lợi cho mình. Tuy nhiên, nhiều khi vẫn khó kiểm soát”.
Biết là vậy song các cô gái trẻ vẫn không cưỡng lại được mức lương vô cùng hấp dẫn mà công việc này đem lại. Tham gia dự tiệc thông thường, trung bình ít nhất PG nữ được hưởng hơn 1 triệu đồng/lần cho hai tiếng đồng hồ. Nhiều khi một buổi tối còn kiếm được cả 3 - 4 triệu đồng/người, cao hơn rất nhiều so vớilàm PG sự kiện hay PG bán hàng.
Thực tế, đối với những lần đi tiệc cả nhóm, được quản lý theo cùng thì các vấn đề xảy ra thường được giải quyết nhanh gọn; song những khi phải đi ăn uống, nói chuyện cùng khách hàng với tính chất 1 - 1 thì các cô nàng phải tự mình đương đầu. Mai Trang cho biết, không ít lần cô được khách ngỏ lời muốn gặp gỡ lâu dài và hứa trả lương đến chục triệu/tháng nhưng Trang nhất quyết thực hiện nguyên tắc không cho số điện thoại như ban đầu công ty đề ra.
Có thể thấy, để làm được nghề PG tiệc, các cô gái trẻ cần thực sự bản lĩnh và có cách ứng xử khéo léo trong mọi tình huống. Theo quan điểm của Thanh Huyền (có hơn hai năm kinh nghiệm làm PG): “Cám dỗ về vật chất quá lớn, song có sa ngã hay không là do mình. Nếu bạn chỉ muốn làm PG tiệc đơn thuần thì phải tránh hẹn khách ở những nơi tối tăm, chỉ đến những chỗ đông người rồi trò chuyện vui vẻ, hết việc thì ra về không lằng nhằng gì thêm. Uống cũng nên có chừng mực, vì quản lý nhiều khi không thể can thiệp quá sâu, việc đi tăng 2, 3 là hoàn toàn do nữ PG lựa chọn”.
Huyền cho biết thêm, Huyền từng nhiều lần nhận được các tin nhắn “trá hình” mời làm PG tiệc với mức lương hậu hĩnh, đi kèm là yêu cầu chiều lòng khách; những lúc như vậy, nữ PG thường làm lơ vì biết hậu quả sau nó rất khó lường.

Phát hoảng khi em gái thích khoe ngực

Mặc chiếc áo quây, em đẩy vòm ngực lên rồi đứng trước gương chụp ảnh nhoay nhoáy.
Bạn trẻ cuộc sống với những câu Truyện tình yêu, Ngoại tình, Tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x.
Vừa đi làm về, tôi đã thấy cô em gái ưỡn ẹo trước gương để thử chiếc áo quây. Tôi hơi giật mình và có chút bàng hoàng vì em tôi mới học lớp 9. Đứng ngoài cửa quan sát để con bé không nhìn thấy mình, tôi lặng lẽ quan sát xem em gái sẽ làm gì với chiếc áo hở hang đó. Nó đang sung sướng thử chiếc áo quây màu trắng, ngắn cũn cỡn, để lộ các đường cong trên cơ thể của người con gái đang tuổi lớn.
Không chỉ vậy, nó còn cố tình đẩy chiếc áo quây xuống, để lộ cả vòm ngực đang độ phát triển của mình, rồi vừa tạo dáng, vừa cầm máy ảnh bấm nhoay nhoáy. Không ngờ con bé còn nhỏ tuổi, không có sự kiểm soát của bố mẹ và chị gái đã bắt đầu "nổi loạn", đua đòi theo đám bạn ăn chơi.
Tôi giả vờ ho lên một tiếng để em biết mình đã về. Đặt chiếc máy ảnh xuống giường, thay vội chiếc áo quây, nó lắp bắp thanh minh: “Cái Phượng Anh cho em để em mặc trong”. Con bé Phượng Anh vốn là con nhà giàu, ăn chơi, đua đòi nổi tiếng cả khu phố. Từ khi em gái chơi thân, tôi đã nhiều lần nhắc nhở nhưng em tôi vẫn một mực khẳng định, sẽ không bao giờ a dua theo bạn.
Lúc đó, tôi chỉ biết lớn tiếng răn đe: “Em trả lại ngay chiếc áo quây và không bao giờ được phép ăn mặc, chụp hình như thế nữa! Còn nhỏ không lo học hành, chỉ đua đòi mấy thứ vớ vẩn”. Biết tôi bắt được thóp, em gái chỉ biết lí nhí: “Vâng ạ”.
Tôi sững sờ khi phát hiện ra bao nhiêu hình ảnh em gái khoe ngực, khoe chân trên trang facebook cá nhân (Ảnh minh họa)
Tôi sững sờ khi phát hiện ra bao nhiêu hình ảnh em gái khoe ngực, khoe chân trên trang facebook cá nhân (Ảnh minh họa)
Bố mẹ tôi bận việc cơ quan, đi làm từ sáng đến tối mịt mới về. Còn tôi mới xin việc ở một công ty tư nhân nên cũng không có nhiều thời gian để chăm sóc, gần gũi em gái. Sống tự do, lại không được bố mẹ và chị quan tâm nhiều, em tôi đã bị đám bạn xấu lôi kéo.
Tôi thực sự lo lắng cho đứa em gái đang tuổi ăn, tuổi lớn của mình. Không biết trước khi tôi phát hiện ra chuyện này, em đã làm điều gì dại dột chưa? Trong lòng tôi như có lửa đốt khi cô em gái ngoan hiền ngày nào bỗng ăn diện, đỏm dáng lên trông thấy.
Rồi tôi ngầm theo dõi lịch sử em dùng máy tính của em và sững sờ khi phát hiện ra bao nhiêu hình ảnh em gái khoe ngực, khoe chân trên trang facebook cá nhân. Bên cạnh đó là những lời bình luận, tán dương của những người gã trai ở đẩu ở đâu với những lời lẽ rất khiêu khích, ỡm ờ...
Khi phát hiện ra điều đó, tôi dọa em gái sẽ kể cho bố mẹ nghe tất cả mọi chuyện. Sợ hãi, em tôi rối rít  van xin tôi đừng nói với bố mẹ và ngoan ngoãn kể lại tường tận lại mọi việc cho tôi. Rằng, em thích khoe ngực và chụp ảnh hở hang như vậy là vì mấy cô bạn gái của em bàn nhau rằng, con trai chỉ thích gái xinh và rất thích soi ngực con gái, chính vì thế nên nếu mình có lợi thế đó thì rất được nhiều người để ý. Cũng vì vậy mà em và đám bạn rủ nhau ăn mặc gợi cảm rồi chụp ảnh đăng lên trang facebook cá nhân. Tuy có nhiều người làm quen nhưng em chỉ mới đi uống nước mới đám bạn trai mới có một lần thôi.
Hôm đó, tôi đã ngồi phân tích tường tận cho em gái hiểu tác hại của những việc làm đó. Nếu em tôi bị lừa sẽ gây ra những hậu quả vô cùng nghiêm trọng. Tôi bảo em gái nên đầu tư thời gian vào việc học, lên thư viện đọc sách hay đi học thêm một lớp tiếng Anh... vừa học, vừa kết bạn, còn bổ ích gấp vạn lần cái trò ăn mặc vớ vẩn, chụp ảnh linh tinh đăng lên mạng.
Tôi cũng đã từng trải qua tuổi mới lớn như em nên tôi biết rằng, em rất cần sự quan tâm, chăm sóc từ phía gia đình. Và tôi cảm thấy thật may mắn vì hôm đó đã phát hiện ra sự việc ấy... nếu không, không biết em tôi sẽ sa đà vào những trò vô bổ đó đến bao giờ?

Bích Khanh xinh đẹp với đầm dạ hội

Bích Khanh khoe vẻ đẹp quyến rũ trong chiếc đầm dạ hội đỏ gợi cảm, được thiết kế tinh tế.
Bạn trẻ cuộc sống với những câu Truyện tình yêu, Ngoại tình, Tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x.
Hôm nay (19/11/2013) đại diện của Việt Nam, Bích Khanh sẽ bước vào vòng thi chung kết Miss Grand International 2013 cùng các người đẹp đến từ 80 quốc gia trên toàn thế giới.
Đây là cuộc thi nhan sắc lớn thứ 5 trên toàn cầu, được tổ chức tại Thái Lan đầu tiên. Và Bích Khanh chính là gương mặt được ban tổ chức cuộc thi mời sang Thái Lan tham dự.
Trải qua các vòng thi: Trang phục áo tắm, Trang phục dạ hội, Trang phục truyền thống, vòng phỏng vấn và đêm bán kết diễn ra vào ngày 17/11 vừa qua, Bích Khanh đang được đánh giá là gương mặt triển vọng lọt vào top 20 của cuộc thi.
Cô cũng rất tự tin thể hiện bản thân và đã thực sự tỏa sáng trong những vòng thi vừa qua. Bích Khanh cũng chia sẻ: "Khanh sẽ cố gắng hết mình trong đêm chung kết. Và dù kết quả ra sao thì đại diện của Việt Nam cũng nhất định tỏa sáng".
Ngắm hoa khôi Bích Khanh quyến rũ trong trang phục dạ hội:
 - 1
Hoa khôi Bích Khanh kiêu sa trong chiếc đầm dạ hội quyến rũ
 - 2
Đây là bộ váy cô được NTK Tuấn Trần thiết kế riêng để tham gia cuộc thi Miss Grand International 2013
 - 3
Cô hiện đang được đánh giá khá cao tại cuộc thi này
 - 4
Ngày 17/11 vừa qua, Bích Khanh đã thực sự tỏa sáng trong đêm bán kết cuộc thi
 - 4
Và hôm (19/11/2013), Hoa khôi Bích Khanh sẽ bước vào vòng thi chung kết Miss Grand International cùng các người đẹp đến từ 80 quốc gia trên toàn thế giới.
 - 6
Trên trang Miss Grand International, đại diện của Việt Nam luôn nhận được những lời khen ngợi của bạn bè quốc tế
 - 7
Và hình ảnh của Bích Khanh cũng được đăng tải dày đặc trên trang chủ của cuộc thi
 - 8
Bích Khanh chia sẻ: "Cô sẽ cố gắng hết mình trong đêm chung kết
 - 9
Và dù kết quả ra sao thì đại diện của Việt Nam cũng nhất định tỏa sáng"
 - 10
Bộ ảnh được thực hiện bởi nhiếp ảnh Long Nguyễn; make up: Lạc Diệu Trung và trang phục của NTK Tuấn Trần.Xem thêm các bài 

Thơ tình: Nói với anh

Anh thổi vào lòng em những cơn sóng nhỏ / Mà em như bão táp ở trong lòng
Bạn trẻ cuộc sống với những câu Truyện tình yêu, Ngoại tình, Tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x.
Nói với anh

Anh vô tình nên chẳng biết em đau
Lại cứ bảo: "Em nhíu mày xấu lắm"
Anh thổi vào lòng em những cơn sóng nhỏ
Mà em như bão táp ở trong lòng

Anh vô tình nên chẳng biết em đau
Lại cứ bảo: "Trở giời nên em nóng"
Anh thổi vào lòng em những đốm tàn tro sót lại
Mà em như đốt lửa ở trong lòng

Anh vô tình nên chẳng biết em đau
Lại cứ bảo: "Em già rồi đấy"
Như ánh sao giữa trời đêm thăm thẳm
Sớm mai khuya tối chẳng an lòng

Anh vô tình nên anh chẳng biết đâu
Suốt cuộc đời Đá cũng có lúc đổ mồ hôi
Cũng có lúc cần một bàn tau lau khô niềm riêng ấy
Bởi đơn giản rằng Đá cũng muốn yêu thương. - 1***

Thư tình: Xin lỗi em!

Anh đã để tuột mất em ít nhất một lần, và anh biết em quan trọng với anh như thế nào!
Bạn trẻ cuộc sống với những câu Truyện tình yêu, Ngoại tình, Tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x.
Trong cuộc sống để biết rằng cái gì đó quan trọng với mình đôi khi mình phải tuột mất nó ít nhất một lần, và rồi sau lần mất ấy mình đã cảm giác được khi không có nó mình trở nên như thế nào…Với em, anh đã làm như vậy, anh không biết mình đang thông minh hay là ngu ngốc nữa. Những đêm dài trôi qua, anh không thể nào chợp mắt được, mọi thứ dường như đổ vỡ với anh, anh đã suy nghĩ rất nhiều, nhiều lắm em ạ. Những kỉ niệm của hai chúng ta không nhiều, nhưng đủ để anh có thể khẳng định rằng thiếu em là điều không thể!
Ngày mới gặp em, những buổi đầu tiên nói chuyện với em, anh nhớ mình đã bị chinh phục bởi nụ cười, ánh mắt. Anh yêu em đó là sự thật và bằng chứng là hình bóng của em trong tim anh là không thể thay thế. Nhưng vì quá yêu mù quáng, anh nghi ngờ tất cả những tình cảm em dành cho anh, anh muốn giả vờ như chia tay anh muốn thử một lần không gặp em, không nhắn tin và điện thoại với em thì anh sẽ như thế nào, và cuối cùng anh đã không chịu nổi. Anh đã gục ngã trước em, điều đó thật khó chấp nhận phải không em? Anh biết rằng mình đã sai, đã có lỗi thật nhiều với em, nhưng lỗi không phải là đã yêu em.
Anh đã chứng minh được một điều: với em, anh chỉ có tình yêu (Ảnh minh họa)
Anh đã chứng minh được một điều: với em, anh chỉ có tình yêu (Ảnh minh họa)

Tình yêu không có lỗi em ạ, nó xứng đáng được thiêng liêng nữa là đằng khác chỉ tiếc rằng anh không giữ vững lập trường của mình, không là một người tốt, anh xin lỗi vì điều đó. Đêm nay lại một đêm không thể nào nhắm mắt được, anh ngồi viết những cảm xúc cho em bằng chính dòng máu đang chảy trong tim anh, bằng giọt nước mắt đang lăn nhẹ trên đôi má gầy gò, chỉ để em biết rằng đã có một người khóc vì em, một người đã không giữ được lời hứa của mình.
Sau khi em đọc được những dòng thư này có lẽ ta không còn gặp mặt nhau được nữa phải không? Nhưng dù sao anh vẫn vui vì anh đã chứng minh được một điều: với em, anh chỉ có tình yêu. Với anh, em thứ gì cũng quý giá, anh sẽ nhớ em rất nhiều. Anh đã để tuột mất em ít nhất một lần, và anh biết em quan trọng với anh như thế nào!

Hot girl bật mí về thầy cô nghiêm khắc nhất

Midu sợ nhất là cô giáo dạy Toán trong khi Hà Lade từng ôm lấy cô thể dục khóc nức nở...
Bạn trẻ cuộc sống với những câu Truyện tình yêu, Ngoại tình, Tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x.
Những cô gái nổi tiếng, tham gia các hoạt động nghệ thuật thường bị gắn với nickname “chân dài óc ngắn” vì bảng thành tích học hành không mấy khả quan. Tuy nhiên, vẫn có những hot girl được gắn liền với 2 từ học giỏi, thậm chí còn từng là thủ khoa, á khoa các trường đại học lớn. Điều ấy phần nào xóa đi nhiều định kiến về thế giới hot girl mà trong suy nghĩ của nhiều người là chỉ biết làm đẹp và tạo dáng chụp hình.
Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam, các hot girl học giỏi sẽ bật mí người giáo viên mà theo họ là kỹ tính và nghiêm khắc nhất.
Midu: Sợ nhất mỗi giờ kiểm tra miệng Toán
Midu vốn là hot girl mẫu mực nhất, xinh đẹp, học giỏi, tài năng và ít tai tiếng. Cô từng thi đậu thủ khoa đại học kiến trúc và vừa rồi, Midu đã tốt nghiệp ngôi trường này. Midu cho biết người giáo viên mà cô không thể nào quên chính là cô giáo môn Toán hồi cấp 3.
Người giáo viên mà Midu không thể nào quên chính là cô giáo Toán hồi cấp 3.
Người giáo viên mà Midu không thể nào quên chính là cô giáo Toán hồi cấp 3.
Midu chia sẻ: “Có lẽ người giáo viên nghiêm khắc nhất mình từng học qua là cô giáo dạy Toán hồi cấp 3. Là con gái nên có lẽ những môn như hình học không gian hay lượng giác… là ác mộng. Thế nên ngày đó, mỗi lần đến giờ kiểm tra miệng đầu tiết học là mình rất sợ, lo lắng khi bị gọi lên bảng sẽ không làm được bài. Vậy nên có thể nói, giờ Toán là giơ mà cả lớp phải học nghiêm túc nhất”.
“Thế nhưng thật bất ngờ, trong ngày tốt nghiệp và những dịp lễ sau đó về thăm mình mới nhận ra cô là một người thân thiện và rất dễ gần, khác hẳn với hình ảnh giáo viên khó tính trên lớp. Lúc đó mình mới vỡ òa rằng sự nghiêm khắc của cô là có chủ ý, và có mục đích, vì muốn học sinh nghiêm túc học tập. Đúng là càng lớn càng hiểu lòng thầy cô”- Midu cho biết thêm.
Cô cũng không quên gửi lời chúc tới những người làm nghề giáo sẽ mãi có sức khỏe để tiếp tục “chèo đò”, đưa các thế hệ học sinh nên người.
Hà Lade: Từng ôm cô giáo thể dục… khóc
Hot girl chân dài đình đám của Hà Nội này cũng từngđỗ Á khoa ĐH Văn hóa. Nhớ lại thời đi học, Hà Lade “đỏ mặt” nhắc lại tiết học thể dục với những giọt nước mắt: “Là con gái, ít khi vận động nên bộ môn thể dục không có tên trong danh sách những môn học yêu thích của Hà. Mỗi lần đến tiết thể dục, không nói chuyện cho qua giờ thì cũng tìm cách trốn vào căng-tin ăn sáng, nhưng không may khi giáo viên thể dục lớp 11 của mình lại là một người rất nghiêm khắc. Học sinh nào quên mang giày, xếp hàng lộn xộn hay ý thức thiếu nghiêm túc là bị đuổi ra khỏi lớp ngay, vậy nên cả lớp ai cũng sợ".
Hà Lade “đỏ mặt” nhớ lại thời đi học thể dục với những giọt nước mắt.
Hà Lade “đỏ mặt” nhớ lại thời đi học thể dục với những giọt nước mắt.

Hot girl 19 tuổi kể thêm: “Còn nhớ hôm đó là học môn nhảy cao. Học sinh phải chạy lấy đà 1 đoạn dài, qua miếng ván gỗ rồi bật thật xa vê phía đống cát trước mặt. Là người đầu tiên “biểu diễn” trong nhóm con gái của lớp, không hiểu lóng ngóng thế nào mà mình bị “xòe” đau điếng. Lúc đó thì vừa đau vừa xấu hổ, nhưng mà vẫn chưa khóc. Mãi tới lúc cô đến gần đỡ dạy, rôi tận tình hỏi han dịu dàng, không còn là một cô giáo nghiêm nghị nữa, mình mới ôm chầm lấy cô và khóc “ngon lành”. Sau lần đó, mình được cô giáo thể dục nhớ mặt, nhớ cả tên".
Trâm Anh: Viết bản kiểm điểm và mời phụ huynh từ năm lớp 6
Trâm Anh là hot girl sở hữu gương mặt mộc xinh đẹp của trường THPT Phan Đình Phùng. Không chỉ có vậy, đợt thi đại học vừa rôi, cô nàng còn có tên trong danh sách những hot girl thi đại học với điểm số cao (22,5 điểm). Trâm Anh hiện đang là sinh viên năm 1 học viện Báo chí và Tuyên truyền – Hà Nội.
 Trâm Anh hiện đang là sinh viên năm 1 trường Học viện Báo chí và Tuyên truyền – Hà Nội.
 Trâm Anh hiện đang là sinh viên năm 1 trường Học viện Báo chí và Tuyên truyền – Hà Nội.
Kỷ niệm đi học “đau đớn” nhất của cô bạn chính là vào năm học lớp 6, khi lần đầu tiên bị viết bản kiểm điểm và mời phụ huynh.
Trâm Anh cho biết: “Đó là môn Văn – môn học mà mình luôn cho rằng mình tự tin và hãnh diện nhất. Thế nhưng lần đó, cô giáo đã báo trước những nội dung ôn tập để chuẩn bị thi học kỳ, khi gọi minh lên bảng, lại bị rơi vào đúng bài mình chưa thuộc, thế là cô đã rất tức giận. Lần đầu tiên mình hiểu cảm giác viết bảng kiểm điểm cũng như bị mời phụ huynh trong cuộc họp cuối kỳ. Sau đó thì bài học đó mình đã thuộc làu làu, đến giờ vẫn chưa quên".
Chibi Hoàng Yến: Nhớ cái cốc đầu đau điếng của thầy Toán
Sau một vài bộ phim sitcom và MV ca nhạc học trò, Chibi Hoàng Yến trở thành hot girl được giới trẻ yêu thích. Hot girl sinh năm 1995 này còn đang theo học 2 trường: đại học Văn Hóa và cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội. Với số điểm 21,5 Chibi cũng đáng tự hào trong mùa thi đại học vừa rồi.
Chibi Hoàng Yến nhớ nhất thầy dạy toán năm cấp 1.
Chibi Hoàng Yến nhớ nhất thầy dạy toán năm cấp 1.

Cô nàng nhí nhảnh kể lại: “Mình nhớ nhất thầy dạy toán năm cấp 1. Ngày đấy còn trẻ con nên chỉ thích được học cô giáo, chứ không thích thầy giáo đâu, nhất là khi làm sai thầy còn hay cốc đầu nữa. Còn nhớ có lần, mình đau điếng vì cái cốc đầu bất ngờ từ phía đằng sau của thầy. Vì không biết trước, lại vào một hôm trời rét, nên cái cốc đầu ấy khiến minh đau mà nhớ mãi. Nhưng không biết từ khi nào thì thầy đã trở thành một người được cả lớp yêu quý vì sự hài hước của mình. Ngoài những giờ học nghiêm khắc ra thì thầy là người mang lại những tiếng cười sảng khoái cho bọn mình. Đó có lẽ là người giáo viên khó tính nhất, nhưng cũng để lại ấn tượng sâu đậm nhất với mình. Bây giờ, thi thoảng vẫn nhớ cái cốc đầu đó".
 Chibi chia sẻ: "Còn nhớ có lần, mình đau điếng vì cái cốc đầu bất ngờ từ phía đằng sau của thầy. Vì không biết trước, lại vào một hôm trời rét, nên cái cốc đầu ấy khiến minh đau mà nhớ mãi".

Em là kẻ si tình đáng thương

Chính anh đã mang cho em những giây phút hạnh phúc nhất của cuộc đời này!
Bạn trẻ cuộc sống với những câu Truyện tình yêu, Ngoại tình, Tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x.
Sâu thẳm trong mắt em là ánh mắt của anh nhìn em với ngàn lời động viên an ủi, đó là những gì mà em luôn chờ đợi. Hơn tháng rồi anh nhỉ, mình đã không nói chuyện với nhau, hơn tháng nay anh có lý do gì để nói chuyện với em nữa đâu, giữa hai ta lý do duy nhất là việc học nhưng giờ nó đã kết thúc rồi mà, vậy mà chả hiểu sao em cứ mong đợi anh từng giờ một. Em nào đâu dám rời xa chiếc máy tính, em sợ khi anh online lại không gặp em. Ngay cả những ngày dài nằm trong viện, vật lộn với những cơn đau thể xác em cũng vẫn mong chờ anh điều đó. Em thấy mình không hề bình thường chút nào, tại sao cứ phải bắt mình hướng vào một nỗi đau mà biết rõ nó rất đau như thế phải không anh? Em ngốc lắm đúng không, anh đang thầm cười một kẻ si tình là em.
Em lúc nào cũng thế cứ tự cho rằng mình đủ mạnh mẽ để quên anh, thế nhưng đó là điều không thể, chỉ là giả dối thôi anh à, em mệt lắm anh ơi, hơi thở ngày một khó khăn với em. Nhưng lúc này em mới biết em không hề thù hận anh, chẳng hề giận dỗi gì cả chỉ thấy nỗi nhớ cồn cào đến lạ. Để rồi hình ảnh những ngày tháng có anh, lời thương, lời chia sẻ cứ văng vẳng bên em như một động lực lớn lao để em vượt qua cơn đau, có một điều hết sức bí mật mà em chưa một lần nói với anh đó là sự thật về căn bệnh em đang mang.
Lúc còn bên nhau em luôn lo lắng nếu anh biết anh sẽ rất thương em, vì vậy em đã cố giấu, cho đến lúc không còn anh bên em thì em cũng chẳng nói ra để làm gì nữa. Nhưng quả thật trong thời gian vừa qua, vừa thoát khỏi nỗi buồn khi anh rời xa, em lại lao đầu vào học hành, ngày nào cũng thế em cứ ngồi bên máy tính, làm hết bài luận văn này đến bài luận văn khác hễ ai nhờ gì em làm đó, em hành hạ bản thân. Rồi khi vừa hoàn thành buổi lễ bảo vệ em lại lao mình vào công việc không chút nghỉ ngơi, khiến sức lực em kiệt hoàn toàn anh à. Em luôn động viên mình rằng cố lên, cố vì các con, hãy vượt qua khó khăn này, vượt qua cơn đau thể xác để còn được ở bên các con, chăm lo cho chúng và cố lên để một ngày nào đó giữa bước đời này còn được nhìn thấy anh. Nhưng có lẽ cuộc đời như cứ muốn nhấn chìm em anh à, em đã cố hết mình, cứ mải mê làm việc, mải mê kiếm tiền nhưng rồi khi quay lại em cũng có gì đâu, vẫn chỉ là những cơn đau của bệnh tật hành hạ, vẫn chỉ là những khổ ải của cuộc đời mang lại, em cứ tê tái từng ngày từng ngày một.
Em chưa một lần nói với anh về căn bệnh em đang mang (Ảnh minh họa)
Em chưa một lần nói với anh về căn bệnh em đang mang (Ảnh minh họa)
Ngày anh bảo vệ luận văn thạc sỹ em đã rất hồi hộp, còn hồi hộp và loạn nhịp hơn cả ngày em bảo vệ, em mong chờ từng thông tin một nơi anh. Mặc dù với kết quả anh chưa mấy hài lòng nhưng thật sự em chúc mừng anh, cuối cùng anh cũng đã về tới đích với bao khó khăn. Em chỉ chờ có vậy thì phải, hình như sức khỏe của em chỉ cho em chờ có thế. Ngay buổi tối đó em đã không thể tự mình thở được nữa, và rồi em đã phải vào viện nhờ sự trợ giúp của máy móc, em đã qua được những giây phút nguy hiểm đó, em đã có thể ngồi đây viết lên những dòng chữ này rồi anh ạ.
Giờ em nghèo lắm, lúc này em cần được phẫu thuật thì mới mong được gặp lại anh trên cõi dương gian này, nhưng em chẳng thể nào làm được, cứ ngồi đây và vật vã với những cơn đau. Mặc kệ thôi vì cuộc đời luôn dành cho em sự khổ đau mà, nhưng lúc như thế em nhớ anh lắm, em thèm được nghe một lời động viên của anh nhưng không được rồi, giờ em có là gì trong anh nữa đâu để anh chia sẻ động viên phải không anh? Khi đứng giữa sự sống và cái chết con người ta mới thấy được sự sống cần thiết đến mức nào anh ạ, lúc đó em chỉ ước sao cuộc đời cho em được sống được mạnh khỏe như bao người khác  thôi.
Anh biết không, lúc đó em ghét anh lắm, em thầm nghĩ em ra thế này một phần cũng do anh đấy! Em đã vượt qua bao nỗi đau mà anh mang lại, có lúc em không muốn tồn tại trên thế gian này vì anh, nhưng khi qua rồi, em lại thấy giận mình. Em giận mình sao lại hờn trách anh như thế, anh có làm gì đâu, anh đã từng mang lại cho em những  giây phút hạnh phúc nhất cuộc đời cơ mà? Giờ đây, tạo hóa muốn thử sức em một chút thôi. Em lại tự ru mình bằng một ý nghĩ tự bao biện rằng anh làm thế là tốt cho cả hai chúng ta, anh dừng lại đúng lúc để em có thể bình yên bên gia đình em đã chọn…
Người ta bảo những người đang mang bệnh như em cần phải yêu cuộc sống và vui vẻ thì mới mong vượt qua được số phận phải không anh? Vậy mà sao em cứ u buồn hoài vậy, em vẫn nói với anh rằng ngày mai trời lại sáng mà. Thế nên em phải phấn chấn lên lo chăm chút cho mình khỏe mạnh đã phải không anh? Nếu muốn gặp lại anh, nhìn ngắm anh hạnh phúc thì hơn lúc nào hết, em cần điều trị cho ổn định! Nhưng anh ạ! Căn bệnh này nó cứ theo em đến suốt cuộc đời này! Em không còn cơ hội để trở lại con người bình thường như trước. Giờ ngồi đây trong 4 bức tường bệnh viện em vẫn ôm trên tay laptop mong anh online để được hờn dỗi với anh. Em nhớ anh vô cùng anh yêu à.

Cái giá của tình yêu (P.cuối)

Cô nhận được sự quan tâm của tất cả mọi người trong gia đình, mẹ cô không lên thăm con gái được nhưng thường xuyên gọi điện hỏi han sức khỏe cũng như dặn dò cô phải cẩn thận trong đi lại.
Bị ốm nghén, Duyên chẳng ăn uống được gì. Cô sợ nhất là thịt và cá, cứ mỗi lần ngửi thấy  thức ăn có mùi là cô lại chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Từ khi có thai, cô chẳng được đi giày cao gót, chẳng được mặc quần áo bó điệu đà nữa. Cứ nghĩ đến đứa bé trong bụng, cô lại tự nhủ mình phải đi đứng cẩn thận. Cũng may cô có một người mẹ chồng tốt tính và tâm lý, mẹ cô luôn chế biến những món ăn ngon, hợp khẩu vị để đảm bảo sức khỏe cho con dâu.
Thi thoảng, cô cũng có những biểu hiện thèm ăn như một số bà bầu khác. Có hôm đã gần 12h đêm, cô bỗng thèm dưa chua nên một mực gọi chồng dậy đi mua giúp mình.
- Anh! Anh ơi! - Cô nũng nịu.
- Gì vậy? Em đau ở đâu à? - Chồng cô lo lắng hỏi.
- Không! Em bị thèm dưa chua anh ạ!
- Nhưng đêm hôm thế này biết mua ở đâu được? Hay em cố nhịn đến sáng mai đi! Anh buồn ngủ lắm!
Đang định đặt lưng xuống thì cô lại năn nỉ:
- Anh đi mua cho em đi! Em thèm lắm… đi anh!
Chiều vợ. Anh lại mặc vội quần áo rồi đi dọc khắp phố tìm mua dưa chua cho vợ. Vừa đi, anh vừa lẩm bẩm: "Đêm hôm khuya khoắt biết mua dưa ở đâu bây giờ?"
Thấy một quán ăn đêm còn mở cửa, anh làm liều vào hỏi:
- Bà ơi bà còn dưa chua không ạ?
- Có còn một ít nữa thôi! Mua cho vợ hả?
Anh ngạc nhiên nhìn bà chủ quán, rồi gãi đầu bối rối.
- Vâng, vợ cháu bị nghén!
- Chiều vợ gớm nhỉ? Vậy cầm về cho vợ đi nhanh lên, có bầu mà bị nghén là khổ lắm đấy!
Anh cám ơn bà chủ quán ra về. Cứ nghĩ đến điệu bộ nhõng nhẽo của cô vợ, anh lại thấy buồn cười. Không ngờ một vị giám đốc như anh lại có ngày được nhận nhiệm vụ cao cả đi mua dưa cho vợ.
Về nhà, nhìn vợ anh ngồi ăn dưa chua khiến anh chảy cả nước dãi. Đúng là nghén có khác, nhớ hồi  mới yêu nhau chỉ cần ăn món gì hơi chua một tí là vợ anh đã kêu “giời” lên rồi.
***.
Vợ chồng cô vẫn đến công ty làm việc bình thường. Biết cô có bầu nên các chị trong công ty ai cũng chia sẻ cho cô những kinh nghiệm quý báu. Qua đó, cô biết mình nên đi khám thai định kỳ như thế nào, thực hiện chế độ ăn uống, nghỉ ngơi ra sao cho hợp lý.
 Thỉnh thoảng hai vợ chồng cô vẫn dành thời gian đi du lịch. Anh muốn cho vợ những khoảng thời gian thoải mái. Chỉ khi vợ thoải mái, khỏe mạnh thì đứa con lớn lên sẽ thông minh.
- Em nhìn con mình kìa, dễ thương quá, bé đang nhìn ba nó mỉm cười đó. Ôi con trai của ba dễ thương thật. Nó sẽ đẹp trai, thông minh giống ba và hiền lành như mẹ em nhỉ? - Anh nhìn vào màn hình máy siêu âm rồi reo lên thích thú.
Bác sỹ bảo đứa bé phát triển rất tốt nhưng gia đình cũng không được chủ quan. Chính vì thế nên anh luôn bên cạnh, nhắc nhở cô phải cận thẩn từng bước đi. Còn mẹ chồng thì nấu cho cô rất nhiều món ăn ngon để bù lại thời kỳ thai nghén cô không ăn được. Mẹ đẻ ở quê thì thi thoảng gửi lên ít chục trứng gà cho con gái bồi bổ sức khỏe. Cả gia đình ai cũng mong chờ ngày đứa bé ra đời.
Rồi cái ngày cả nhà mong đợi đã đến...
Đang làm việc ở cơ quan, Quang vội nhận được điện thoại của mẹ:
- A lô! Mẹ à?
- Con đang ở công ty hả? Mau đến bệnh viên đi! Vợ con sắp sinh rồi.
Anh vội vã phi nhanh ra bãi gửi xe, trong lòng tràn ngập niềm hạnh phúc. Vậy là vợ anh sắp sinh rồi, thiên thần nhỏ của anh sắp chào đời rồi. Hồi hộp và lo lắng quá. Anh không thể diễn tả nổi cảm giác sung sướng, mừng rỡ của mình lúc này.
Ba mẹ anh đã túc trực ở cửa phòng sinh đẻ. Chạy đến, thấy mọi người đang lo lắng, anh lắp bắp hỏi:
- Vợ con sinh chưa hả mẹ?
- Chưa, sắp sinh rồi đấy!
Anh ở ngoài mà ruột gan nóng như lửa đốt. Bỗng cửa phòng sinh mở, anh nghe thấy tiếng khóc trẻ con. Cả nhà anh háo hức nhìn đứa bé đang khóc trên tay bác sỹ.
- Chúc mừng gia đình, “mẹ tròn con vuông”!
Anh đón nhận đứa bé từ tay bác sỹ. Trong giây phút hạnh phúc ấy, anh không thể kìm được những giọt nước mắt của mình. Con anh dễ thương quá... anh cảm giác như mình đang mơ vậy!
Rồi mọi người ai cũng giành bế cháu một lúc. Mẹ anh vừa bế cháu vừa suýt xoa:
- Nó giống ba nó ngày nhỏ quá, tóc đen này là khỏe lắm đây!
Khi bác sỹ lên tiếng phải đưa đứa bé đi tắm thì mọi người mới chịu trả lại đứa bé.
Vì mệt và đau nên cô cũng chỉ nghe thấy tiếng khóc của con rồi thiếp đi. Cô biết bé đã chào đời an toàn. Vậy là cô yên tâm rồi.
Tỉnh dậy, cô thấy anh đang ngồi cạnh giường và đứa bé ngoan ngoăn nằm trong vòng tay mẹ.
 - 1Cô rất mãn nguyện với hạnh phúc của mình! (Ảnh minh họa)
Cô vuốt nhẹ những sợi tóc mỏng manh trên đầu con, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài xuống má. Vậy là cô đã được làm mẹ, niềm mơ ước bấy lâu nay của cô đã thành sự thật.
- Con mình ngoan và hiền giống như em vậy.  - Anh nắm lấy tay cô và nói.         
Cô khẽ gật đầu mỉm cười.                                    
- Anh à, em hạnh phúc quá…cuối cùng thì con chúng ta đã chào đời.
Cô vừa nói xong thì cánh cửa phong mở ra, cả anh và cô đều bất ngờ khi thấy sự xuất hiện của mẹ. Cô khẽ gọi:
- Mẹ lên rồi đấy ạ?
- Ừ, mẹ lên rồi đây, có mệt lắm không con?
Cô lắc đầu nhìn mẹ, cuối cùng thì mẹ cũng đã kịp lên với con gái.
- Để bà xem cháu trai bà xem nào?      
- Ôi nó giống bố nó ghê gớm. Thế này khác nào mẹ Duyên đi đẻ hộ?
 Mẹ cô vừa nói vừa cười. Cả anh và cô cũng không giấu được nụ cười hạnh phúc khi nhìn thấy đứa con trai kháu khỉnh.
- Nhìn thấy cháu khỏe mạnh chào đời này mẹ mừng lắm Duyên ạ.Nhanh thật, mới ngày nào còn hỏi mẹ ơi, sao đẻ lại có máu, thế mà giờ đã làm mẹ rồi nè.
Cô đỏ mặt nhìn mẹ, rồi quay sang nói với chồng:
- Anh à, em khỏe rồi, em không muốn nằm viện đâu. Anh hỏi bác sỹ xem mình có về sớm hơn được không anh nhé!
- Ừ để anh đi hỏi xem. - Anh nói rồi bước đi, để lại hai mẹ con cô ở phòng.
- Mẹ vừa lên tới đây cũng gặp ông bà thông gia ở ngoài. Con à, mẹ thấy nhà mình phải may mắn lắm mới gặp được gia đình tử tế như nhà ông bà ấy. Thấy con khỏe mạnh, ông bà thông gia tốt bụng mà mẹ mừng quá.
- Vâng, ba mẹ chồng con tốt với con lắm. Anh Quang cũng yêu thương con nữa. Đúng là số con may mắn quá mẹ ạ!
***
Vì còn ngoại ở nhà nên mẹ chỉ lên thăm cô hơn một ngày. Mẹ nhìn con gái, rồi nhìn đứa cháu ngoại lưu luyến:
- Lấy chồng xa thiệt thòi vậy đấy con à, vì xa nên mẹ chẳng được gần bên mà chăm sóc con thường xuyên, nhưng may mắn cho con là ông bà nội cháu cũng tâm lý nên mẹ cũng yên tâm phần nào. Con nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, cố gắng kiêng những thứ mẹ nói nhé. Rồi khi nào cháu nó lớn tí thì hai đứa cho cháu về quê để ngoại nhìn mặt chắt, ngoại cũng mong lắm rồi đấy.
Cô nhìn mẹ nước mắt ngắn dài:
- Vâng mẹ yên tâm, khi nào cháu nó được hai tháng thì con sẽ xin phép ông bà cho cháu về quê. Mẹ về đi đường cẩn thận nhé. Mẹ cho con gửi lời hỏi thăm tới ngoại, mẹ bảo ngoại giữ gìn sức khỏe nha mẹ! Mẹ và ngoại có khỏe thì con mới yên tâm được.
Mẹ ôm chặt con gái, rồi bế đứa cháu ngoại lên hôn rối rít và quay sang dặn dò con rể một lúc. Sau đó bà xuống nhà nói lời cám ơn cũng như nhờ cậy ông bà thông gia mới yên tâm ra về.
Ở quê còn nhiều việc phải làm, còn có bà ngoại phải chăm sóc nên dù muốn ở lại với con gái vài ba hôm nữa cũng không được. Nhìn thấy con gái mẹ tròn con vuông, lại được ba mẹ chồng yêu thương, bà cũng phấn khởi phần nào…
***
Màn đêm buông xuống, bầu trời đã tối mịt, sau ba ngày ở viện thì cô cũng được về nhà, được ôm thiên thần bé nhỏ của mình. Mệt quá nên vừa đặt lưng xuống giường, cô thiếp đi ngay. Nửa đêm nghe tiếng con khóc, cô giật mình tỉnh dậy… cô đã rất ngạc nhiên khi thấy anh đang loay hoay thay tã lót cho con.
- Anh! - Cô gọi nhỏ!
- Em tỉnh rồi à? Con xấu quá tè dầm nè, anh thay tã lót cho con, giờ nó ngủ yên rồi nè.
Cô nhìn anh với ánh mắt rưng rưng nước mắt... Anh đúng là một người chồng tâm lý và có trách nhiệm với gia đình. Rồi cô lại thiếp đi...
Trong mơ, cô nhìn thấy một em bé đi tới gần cô, mỉm cười với cô và nhìn đứa bé nói: “Mẹ ơi vậy là đã có em rồi mẹ à, em con dễ thương quá! Con không giận mẹ đâu. Mẹ phải sống thật hạnh phúc đấy nhé! Con luôn ở bên mẹ.”.
Cô giật mình, mở mắt ra, vẫn thấy mình nằm trong vòng tay anh. Nhìn chồng, nhìn con, cô nở một nụ cười hạnh phúc!
Hết.

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

Cái giá của tình yêu (P.11)

Cô không thể ngờ được, anh ta lại còn mặt mũi đến tận cơ quan tìm cô để xin lỗi.
Xuất bản vào lúc 7h00 các ngày trong tuần
Đang gấp lại quần áo cho gọn gàng thì điện thoại cô rung, là anh gọi.
- Anh à! Sao anh lại gọi cho em vào giờ này?Anh đang ở đâu đấy? - Cô hơi bất ngờ, chẳng bao giờ anh gọi cho cô vào giờ này vì anh vốn là người rất ghét bị làm phiền khi đang làm việc.
- Anh đang ở công ty… Nhớ em quá nên gọi. - Nghe những lời anh nói, miệng cô khẽ nở một nụ cười, nhưng cô vẫn nói với giọng lạnh lùng đáp: - Anh là sếp đấy, sếp thì phải gương mẫu chứ? Đừng để chuyện cá nhân ảnh hưởng tới công việc như vậy. Anh cố chịu đựng đi, em về nhà với mẹ và ngoại vui lắm, chẳng muốn lên thành phố nữa.
- Em thật tàn nhẫn, em có biết anh nhớ em lắm không hả?
Cô mỉm cười hạnh phúc vì cô hiểu tâm trạng anh. Ngoài cô ra, anh có bao giờ tâm sự điều gì với ai đâu? Tình yêu nào mà chẳng có nhớ nhung, xa cách. Về nhà có bà có mẹ mà cô còn nhớ anh thì anh nhớ nhung cô cũng là điều dễ hiểu…
- Không biết  nhớ ai mà mặt cháu tôi nó cứ như người mất hồn thế kia? - Ngoại cô cố gắng nói to để cô nghe thấy, giọng nói của ngoại làm cô giật mình.
- Ngoại gọi cháu à ngoại?
- Không tại thấy cháu ngồi ngẩn ngơ nên ngoại gọi thôi, sao nhớ người yêu à? Quay đi quay lại cũng nhanh thật đấy, cũng gần 25 tuổi rồi còn gì, yêu đứa nào thì lấy luôn đi cũng được, con gái có thì đấy.
-  Ngoại… Sao ngoại lại trêu cháu vậy chứ? Cháu còn trẻ, lại xấu xí như này không ai thèm lấy đâu!
- Vậy sao? Thế thì ngoại phải bảo mấy cô ở xóm xem có cô nào có cháu chắt họ hàng không thì làm mối cho cháu mới được.
- Ngoại… Cháu không thích đâu, tình yêu là do duyên số nên cứ để nó tự nhiên ngoại à!
Thái độ của cô làm ngoại phì cười:
- Gớm, ngoại nói đùa thế thôi! Bao giờ có người yêu nhớ dẫn về để ngoại xem nó thế nào nhé! Phải xem có đứng đắn không thì ngoại mới an tâm mà gả cháu mình chứ?
- Dạ cháu biết rồi, ngoại cứ yên tâm…
- Duyên nè, con sắp xếp đi sang mấy nhà hàng xóm chơi tí. Ai cũng mong con về đấy! - Mẹ cô lên tiếng.
- Vâng, con biết rồi ạ! Con cũng đang tính hôm nay sang mấy cô bác chơi đây!
- Ừ, con biết nghĩ vậy là tốt. Có đi đâu xa cũng không được quên quê hương, làng xóm đâu đấy!
- Duyên nhà mình nó ngoan mà, sao phải nhắc, nó hơn hai mươi tuổi đầu rồi đấy có phải là trẻ con đâu.
- Con biết vậy nhưng nhắc nó cũng không thừa mẹ ạ!
- Cháu bà hiếu thảo và ngoan lắm, đúng là không phụ công dạy dỗ của mọi người. Nhìn thấy cháu ngày một trưởng thành ngoại mừng lắm! Người già chỉ cần thoải mái về tinh thần là sẽ khỏe ra thôi, vậy nên cháu cứ ngoan ngoãn, vui vẻ là ngoại cũng khỏe ra được bao nhiêu rồi đấy.
Bữa cơm trưa diễn ra thật thân mật và đầm ấm, thi thoảng mẹ và ngoại lại kể cho cô nghe những câu chuyện hài hước ở quê  như: Cô Thu bị ốm nên bảo chú Pha đi gặt nhưng chú ấy gặt được nửa ruộng thì bị bá Thâm mắng té tát chỉ vì gặt nhầm ruộng nhà bá ấy…Hay như Bác Kìm chỉ vì trèo cột điện bắt tổ chim cho bọn trẻ con mà bị ngã gãy chân, đau nhưng vẫn thấy vui vui vì bắt được mấy con chim cho bọn trẻ.
Cô cứ ngồi hóng những câu chuyện của bà và mẹ, những câu chuyện ở làng quê lâu lâu rồi mới được nghe, nó gần gũi và đáng yêu quá!
Buổi tối, cô ngồi dựa đầu vào vai mẹ, khẽ xoa xoa bàn tay mẹ, mắt cô lại rưng rưng:
- Mẹ à, mẹ vất vả nuôi con khôn lớn, vậy mà con chưa báo đáp được gì cả, con hư quá mẹ nhỉ?
Mẹ cô ôm chặt cô vào lòng, rồi nói với giọng xúc động:
- Con à, thấy con trưởng thành như ngày hôm nay là mẹ đã vui lắm rồi, con là niềm vui, niềm tự hào của mẹ mà. Nói vất vả cũng đúng nhưng cứ nghĩ đến con là lòng mẹ lại vui lắm! Khi nào con lập gia đình, có con thì con sẽ hiểu lòng mẹ thôi.
Cô nhìn vào mắt mẹ, trải qua bao thăng trầm của cuộc sống, bao vất vả lo toan, đôi mắt ấy vẫn ánh lên niềm hy vọng và lạc quan. Có lẽ cô giống mẹ ở tính chịu đựng và kiên cường.
- Mẹ có ghét hay hận ba không?
- Nếu nói không thì là nói dối, đã có lúc mẹ rất hận ông ấy nhưng cuộc sống này cần nhất là sự tha thứ, hơn nữa bây giờ con cũng đã trưởng thành, có lẽ số phận đã an bài, mẹ cũng chẳng trách cứ gì ai nữa. Bây giờ mong muốn lớn nhất của mẹ là thấy con có một gia đình hạnh phúc, thấy con của mẹ vui vậy là mẹ đã mãn nguyện lắm rồi. Cái gì là quá khứ thì hãy để nó lại, hãy sống thật với hiện tại con à.
Một giọt nước rơi nhẹ trên gò má mẹ, mẹ đã khóc, cô biết mẹ cô vẫn còn nhớ cha cô nhiều lắm, dù gì thì ông ấy cũng từng là chồng của mẹ, là ba của cô.
- Mẹ đừng buồn nữa mẹ nhé! -  Cô vừa nói vừa dụi đầu vào ngực mẹ, chính bản thân cô cũng đang cố gắng không cho nước mắt mình rơi.
- Tại mẹ mừng quá nên mới vậy đấy! Thôi, vào nhà chuẩn bị ngủ thôi con, ngồi ngoài này muộn sương rơi độc lắm.
Cô đang định vào nhà cùng mẹ thì chuông điện thoại reo. Mẹ nhìn cô mỉm cười rồi bước vào trước vì mẹ biết con gái mẹ đang nói chuyện với ai.
Hai người chuyện trò với nhau, kể cho nhau nghe mọi thứ chuyện ở cơ quan, ở quê cô hay những câu chuyện xung quanh hai gia đình. Dù xa nhau mới được hai ngày nhưng nỗi nhớ nhung dường như vô kể...
Cô chúc anh ngủ ngon rồi cũng bước nhẹ vào nhà. Cô cố gắng bước nhẹ từng bước lên giường, cố gắng không để phát ra tiếng động, cô kéo chiếc chăn lên ngang mặt và khẽ nở một nụ cười rồi chìm vào giấc ngủ…
Xa quê rồi, cô sẽ nhớ quê, nhớ mẹ và ngoại nhiều lắm! (Ảnh minh họa)
Xa quê rồi, cô sẽ nhớ quê, nhớ mẹ và ngoại nhiều lắm! (Ảnh minh họa)
Những ngày ở quê trôi qua thật nhanh. Rồi cũng đến ngày cô phải xa mẹ, xa ngoại để trở lại thành phố làm việc. Hai mẹ con cùng nhau ra bến xe. Mẹ sửa lại chiếc cổ áo cho cô rồi dặn dò:
- Lên đấy rồi con phải cẩn thận đồ đạc, tiền nong nhé. Đừng tin tưởng ai quá, cố gắng làm việc thật tốt con nhé.
Cô ôm chặt lấy mẹ.
- Mẹ ơi mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe nhé! Mẹ có khỏe thì con mới yên tâm để làm việc tốt được.
Chiếc xe khách vừa đến, cô ngoái lại nhìn mẹ một lần nữa rồi bước lên xe.
Ngồi trên xe, mắt cô nhòa đi. Qua ô cửa kính, cô nhìn thấy đôi mắt mẹ đỏ ngầu. Cứ mỗi lần về quê là mỗi lần đẫm nước mắt chia ly. Ngoại vì đau chân nên không thể tiễn cô được nhưng cô biết, ngoại ở nhà cũng đang khóc. Cô đi rồi chẳng còn ai ở nhà tâm sự, bóp chân, đấm lưng cho ngoại nữa. Người già thấy con cháu ở xa về thì khóc vì hạnh phúc đến lúc con cháu đi thì lại khóc vì nhớ nhung, vì tủi thân… Ngoại của cô cũng vậy!
Lần này xa nhà, có lẽ phải đến Tết cô mới về quê được. Cô sẽ nhớ quê nhiều lắm, những rặng cau, những vườn cây trái, những cánh đồng lúa chín và những con người bình dị, chân chất nơi quê hương yêu dấu...
                                                              ***
Vừa bước xuống xe đã thấy anh đứng đợi sẵn ở đó. Cô nhìn anh cười, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc.
Anh ngắm kỹ gương mặt cô, thấy đôi mắt vẫn còn đỏ mọng:
- Em lại khóc đấy à?
Cô không nói, chỉ khẽ lắc đầu và theo anh bước lên xe.
- Bà và mẹ em vẫn khỏe chứ?
- Dạ khỏe anh à, công ty vẫn ổn chứ anh?
- Ừ, tất nhiên là tốt rồi! - Nói xong anh vòng cánh tay ôm cô vào sát người, khẽ thơm lên trán cô, anh nói nhỏ: “Anh nhớ em!”.
Cô dựa đầu vào vai anh và hỏi:
- Anh nè, chuyện tình yêu của chúng mình ấy, nếu cha mẹ anh biết thì sao? Chắc chắn cha mẹ anh sẽ không đồng ý cho anh yêu em đâu…
- Mẹ anh là một người tâm lý và hiểu anh lắm, bà cũng rất hiền hậu. Anh sẽ tìm cách thuyết phục mẹ và dù cha mẹ có đồng ý hay không thì anh cũng vẫn yêu em. Hãy tin anh!
Cô im lặng nghĩ về con đường phía trước, con đường của cô và anh đang đi, nó gian nan quá! Không biết rồi nó sẽ như thế nào nhưng cô sẽ cố gắng... vì cô yêu anh, trái tim cô đã thuộc về anh...
Sau mấy ngày nghỉ phép, hôm nay cô tới cơ quan sớm hơn mọi ngày.
- Về quê vui không Duyên? -  chị Nga và chị Lan đều đồng thanh hỏi khiến cô giật mình.
- Khiếp hai chị nhớ em quá hay sao mà vừa nhìn thấy em cả hai đều đồng thanh lên vậy? Em về quê vui lắm! À, em có quà cho các chị nè. -  Nói rồi cô lấy trong  túi xách của mình ra hai túi quà nhỏ đưa cho hai chị, ai cũng cười thật tươi khi được nhận quà từ cô.
Khi chị Nga đi rồi, chị Lan mới rỉ tai cô nói:
- Duyên nè, em gặp giám đốc chưa? Mấy ngày em nghỉ phép, giám đốc đến công ty mà nhìn cứ như người mất hồn ấy, chắc tại nhớ em đó.
 - Chị  cứ trêu em, bọn em gặp nhau rồi, anh ấy đón em mà. -  Duyên lườm yêu chị Lan:
- Ơ em không tin chị à?  Thôi hai người liệu liệu rồi công khai mối quan hệ cho mọi người biết đi, còn định giấu đến bao giờ nữa. Chị muốn đi ăn cỗ lắm rồi đấy, xúc tiến nhanh nhanh lên nha.
Nói xong chị Lan đi nhanh về chỗ mình nên cô chẳng thể thanh minh nổi. Sao ai cũng giục cô thế nhỉ? Mọi người có biết anh và cô còn phải đối mặt bao nhiêu chuyện nữa không? Phải, cô sợ lắm, nếu gia đình anh không đồng ý thì cô biết làm sao?
Hết giờ làm, cô sắp xếp lại đống giấy tờ rồi mới ra về. Chợt cô thấy một vòng tay ấm đang ôm chặt cô từ sau lưng. Má cô nóng lên khi bất ngờ nhận được nụ hôn ngọt ngào từ anh. Cũng may mọi người trong công ty đều đã về hết.
- Anh này! Anh không sợ mọi người nhìn thấy à?
- Không sợ mà lại thấy thích thú ấy! Sớm muộn rồi mọi người cũng biết thôi. Họ biết càng sớm càng tốt chứ sao? - giọng anh lém lỉnh.
Cô nắm chặt đôi tay anh, đôi tay ấm áp, đôi tay của nhớ nhung, của chờ đợi, của yêu thương.
- Mình về anh nhé. Cũng muộn rồi…!
- Ừ, anh đưa em về.
Cô và anh vừa bước ra cổng công ty thì bước chân cô chợt khựng lại... Cô không nhầm, linh cảm của cô, đôi mắt của cô cũng bảo là cô không nhìn nhầm. Có mơ cô cũng không ngờ có ngày này… Phải, trước mặt cô chính là hắn. Vẫn dáng người dong dỏng cao, vẫn nụ cười ấy, chỉ có điều trông hắn đen và già hơn trước. Cô nhìn lướt qua hắn rồi nhìn sang anh, hiểu được những gì cô đang nghĩ, anh nói nhẹ:
- Hai người nói chuyện đi nhé, anh đợi em ở bãi đỗ xe.     
Khẽ nhếch mép cười, nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, cô nói:
- Anh đến tìm tôi?
Đôi mắt ánh lên sự ăn năn, hắn khẽ gật đầu.
- Có việc gì vậy anh? Duyên của ngày hôm nay không ngốc nghếch như Duyên của ngày trước nữa đâu!
- Anh đến để xin lỗi em...
Cánh tay của cô giơ lên nhưng vội vàng hạ xuống. Cô nhẹ nhàng đến thâm thúy:
 - Xin lỗi chứ mặt anh dày quá nên không xứng đáng để nhận cái tát này. Tôi cũng không muốn giải thích gì với anh. Còn nếu anh đến tìm tôi chỉ để nói xin lỗi thì không cần đâu…Cuộc sống này vốn không công bằng nhưng cuộc sống này có quy luật nhân quả anh à! Nhờ anh mà tôi hiểu hơn về hai từ “trân trọng”. Cám ơn!
Nói xong cô bước đi thẳng. Cô biết ánh mắt hắn vẫn dõi theo cô…
Cũng chẳng hiểu tại sao vừa gặp ánh mắt anh, nước mắt cô lại thi nhau rơi. Biết cô đang bị tổng thương, anh ôm chặt lấy cô vỗ về. Anh không nói gì, bởi vì anh hiểu những lúc như thế này, cô chỉ cần một người ngồi cạnh và lặng im...
(Còn nữa)

Thơ tình: Cứ để em yêu

Cứ để em yêu.. yêu như người phụ nữ / Yêu đến mị người, dù biết lòng sẽ đau
Bạn trẻ cuộc sống với những câu Truyện tình yêu, Ngoại tình, Tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x.
Cứ để em yêu

Đã biết tình là dây oan
Không dao sắc cũng làm tim tan nát
Đã biết tình là bể dâu
Không ai xô cũng dìm ta vào vực thẳm

Đã biết.. đã biết tình là như thế!
Mà sao ta vẫn cứ lao vào?
Để dại khờ, mê muội, tim đau...
Dù mi ướt vẫn không ngăn được vòng tay ôm ấp

Cứ để cho em vì yêu mà khờ dại một lần đi
Em không muốn vừa gặp đã chia ly vội vã
Cứ để cho em vì yêu mà mê muội một lần đi
Giống như khi tình anh trao em cũng vậy!
Cứ để em bất chấp tất cả vì yêu một lần đi
Dù có chết, em cũng đã chìm trong men tình ái

Cứ để em yêu.. yêu như người phụ nữ
Yêu đến mị người, dù biết lòng sẽ đau
Hãy để em yêu...yêu như một lần cuối
Ngu muội đàn bà, yêu bằng cả trái tim... - 1

Thư tình: Tình yêu chỉ vậy thôi sao

Cuộc tình này là tự nguyện nên nếu nó gây khó dễ cho một trong các bên thì nên dừng lại Người nhỉ?!
Bạn trẻ cuộc sống với những câu Truyện tình yêu, Ngoại tình, Tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x.
Khi không còn yêu nhau, đầu tiên sẽ là không còn những tin nhắn yêu thương, tình cảm, những lời động viên khi gặp khó khăn… hoặc có thì cũng chỉ là qua loa cho có mà không thấy thật lòng. Lượng tin nhắn hay những lời hỏi thăm sẽ ít dần đi mà lý do được đưa ra là bận... Buổi sáng ngủ dậy tìm điện thoại sẽ không còn thấy tin nhắn nữa và chiếc điện thoại cũng không thường xuyên rung bởi vì ai đó “bận”. Sẽ không còn là những tin nhắn đến vào mọi lúc, không phân biệt thời gian, hoàn cảnh với lí do chỉ đơn giản là: "Anh nhớ em!". Xa rồi, ngày đó xa thật rồi! Em đã đọc được ở đâu đó rằng phụ nữ rất nhạy cảm và bạn đừng nên giấu cô ấy điều gì. Có lẽ là đúng Người ạ! Vấn đề là người phụ nữ đó có muốn nói ra không, có muốn làm to chuyện không và có yêu người đó nhiều không thôi, chứ một sự thay đổi nhỏ cũng sẽ được nhận ra vì đơn giản họ là phụ nữ mà! Vậy sự thật là người đang thay đổi hay tại em nghĩ nhiều?!
Em đã bảo người rằng nếu dừng lại thì hãy cho em biết, đừng im lặng và nhẹ nhàng biến mất. Em không thích như vậy vì có thể người nghĩ như vậy sẽ bớt nặng nề và làm em không đau nhưng không phải Người ơi! Cùng là nỗi đau, để phải dằn vặt, suy nghĩ và dai dẳng có phải là khổ hơn không?! Cuộc tình này là tự nguyện nên nếu nó gây khó dễ cho một trong các bên thì nên dừng lại Người nhỉ?! Níu kéo liệu có ích gì không?!
Khi đã không còn tình cảm thì níu kéo liệu có kết quả gì không?! (Ảnh minh họa)
Khi đã không còn tình cảm thì níu kéo liệu có kết quả gì không?! (Ảnh minh họa)
Ngày trước khi mới quen em, Người “chăm chỉ” nhắn tin cho em lắm, em nhắn tin cho Người nếu lúc Người đang bận cũng nhắn lại ngay vì người bảo không nhắn lại em sẽ lo lắng. Lúc đó em chỉ biết ôm chặt Người thôi mà không nói được lời nào. Thế mà bây giờ thì sao? Tin nhắn em gửi đi mà mãi không thấy được trả lời, đơn giản lắm, lí do là “bận” mà! Em hiểu chứ, em biết chứ. Một ngày có 24 tiếng và nhắn tin hay gọi điện cùng lắm chỉ mất vài phút mà thôi. Người thật ác quá, người xuất hiện trong cuộc sống của em, tạo cho em vô số thói quen vậy mà bây giờ Người lại định nhẹ nhàng biến mất.
Em không trách người hay níu kéo gì vì khi đã không còn tình cảm thì níu kéo liệu có kết quả gì không?! Lỗi là tại em, tại em quá ngây thơ và yêu Người mà thôi. Hiện giờ trong đầu em chỉ có lí do duy nhất lí giải những hành động này là người đã hết yêu em hoặc có thể là chưa từng phải là yêu mà gọi là hết, có thể đó chỉ là “say nắng” thôi và em không phải là mảnh ghép phù hợp của cuộc đời Người. Sẽ có người tốt hơn, phù hợp hơn mang lại hạnh phúc cho Người. Em mãi chỉ là cô bé ngốc thôi đúng không Người. Chúc Người tìm được hạnh phúc thật sự.

Cái giá của tình yêu (p.12)

Duyên thực sự hoang mang, lo sợ khi nghĩ đến cảnh phải đối diện với ba mẹ anh!
Xuất bản vào lúc 7h00 các ngày trong tuần
Tình yêu của anh và cô ngày càng tiến triển. Sự quan tâm, tình yêu thương của anh đã mang lại niềm hạnh phúc cho cô. Ngày nào anh cũng đến đón cô đi làm và chở cô về mỗi lúc tan tầm. Cứ mỗi dịp cuối tuần hoặc những lúc rảnh rỗi, hai người lại sánh bước bên nhau đi chơi, đi du lịch hay đơn giản là đến những quán cà phê để tìm cho mình những khoảng lặng...
Và cũng chẳng khó khăn để mọi người nhận ra tình cảm của vị giám đốc trẻ và Duyên. Dù khá bất bất ngờ khi biết tin này nhưng ai ai cũng ủng hộ và vun vén cho cặp đôi trai tài gái sắc này. Tuy nhiên, cô lại cảm thấy ái ngại khi đồng nghiệp biết được điều đó. Chính vì thế nên cô luôn thân thiện với mọi người, chứng tỏ cho mọi người thấy cô là một người chan hòa, vui vẻ và sống hết mình vì công việc, chứ không phải dựa dẫm vào người yêu mình.
                                                               ***
Trong bữa cơm gia đình, sau khi nghe ba con Quang nói hết chuyện ở công ty, mẹ anh mới lên tiếng:
- Quang à, mẹ thấy con chẳng còn trẻ con nữa đâu. Con xem có ai hợp thì yêu đi, ba mẹ bây giờ cũng già rồi, chỉ mong con sớm lập gia đình thôi.
Đang nhai cơm, anh bỗng sững lại. Suy nghĩ một lúc anh nhìn mẹ rồi anh hỏi:
- Mẹ thích một người con dâu thế nào?
- Một người con dâu như thế nào à? Cứ ngoan ngoãn, hiếu thảo, sống biết điều là được rồi, không cần xinh hay sắc sảo lắm.
- Nếu gia đình người ta không giàu có, liệu có sao không? 
- Mẹ không quan trọng điều đó lắm, chỉ cần thấy con hạnh phúc là mẹ vui rồi nhưng nhất định phải yêu chồng thương con và hiếu thảo với cha mẹ.
Anh thở phào sau câu nói của mẹ. Và anh tủm tỉm cười khiến ánh mắt ba mẹ không khỏi tò mò.
- Vậy mai con mời bạn gái con đến nhà mình chơi có được không?
Đôi mắt mẹ anh sáng lên vì bất ngờ, còn ba anh thì ho sặc sụa vì đang ăn dở miếng cơm.
- Thật hả con? Con có bạn gái từ bao giờ đấy? Thế mà chẳng thấy tâm sự với mẹ gì cả?
- Tâm sự gì cơ mẹ? Con muốn ba mẹ bất ngờ mà! Đó là người con gái con yêu thật lòng, vì thế nên nếu có chuyện gì xảy ra thì ba mẹ cũng đừng phản đối chúng con nhé!
- Thì mai cứ bảo cô ấy về nhà mình cho mẹ chấm điểm nào! Dâu là con, mẹ phải chọn kỹ chứ? Không lại lấy phải cô gái đanh đá sau này cãi lại mẹ chồng xoen xoét thì mẹ cũng sợ lắm.
- Mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất! Con ton mẹ sẽ đồng ý thôi. Mẹ mà đồng ý thì chắc chắn ba cũng chẳng phản đối đâu... vì ba yêu mẹ mà, mẹ nhỉ?
- Anh à, anh nịnh tôi vừa thôi! Gớm, yêu rồi nên xí xớn hẳn ra. Được rồi, tí nữa bảo ba mẹ gửi lời mời cô bé tới ăn cơm tối. Mai mẹ sẽ nấu nhiều món ngon, được chưa?
- Phải là quá được mẹ à, mẹ của con tốt thế không biết. -  Nói rồi anh ôm chặt lấy mẹ và thủ thỉ vào tai: “Mẹ ơi con yêu mẹ nhiều lắm”.
Sau mấy ngày nghỉ làm, hôm nay đi làm lại khiến gương mặt cô lộ rõ vẻ mệt mỏi. Lắp tai phone, những bản nhạc không lời đượm buồn giúp cô dễ đi vào giấc ngủ. Đang thiu thiu, bỗng tiếng chuông tin nhắn khiến cô giật mình tỉnh giấc, là tin nhắn của anh: “Duyên à, tối mai ba mẹ anh mời em đến ăn cơm đấy, thích nhé!”.
Cô thực sự không vui khi nhận được tin nhắn đó bởi cô rất lo lắng về mối quan hệ này.
-  “Anh à…” - cô nhắn lại.
Dường như hiểu tâm trạng của cô, anh trấn an: “Em không phải sợ đâu, ba mẹ anh hiền mà, lại tâm lý nữa. Ai cũng mong gặp em đó, mai hết giờ làm việc anh đợi em”.
Cô không trả lời lại, trong đầu cô bây giờ ngổn ngang biết bao suy nghĩ: lo lắng có, hạnh phúc có. Liệu ba mẹ anh có thử con dâu hay nói những lời thiếu tôn trọng đến gia đình cô như những câu chuyện mà cô đã từng nghe về “gái quê làm dâu phố” không? Hồi hộp và chờ đợi, phải rồi, cô yêu anh cơ mà, vậy nên cô phải cố gắng, cố gắng để không phụ niềm tin và tình yêu của anh… Cô tự nhủ với lòng mình: “Cố lên Duyên à! Mày nhất định không được bỏ cuộc đâu nhé!”.
Duyên rất lo sợ khi phải đối diện với bố mẹ anh (Ảnh minh họa)
Duyên rất lo sợ khi phải đối diện với bố mẹ anh (Ảnh minh họa)
Tan giờ làm, cô cùng chị Lan vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ. Khi ra đến cửa công ty, chị Lan đã huých tay cô nói:
- Có người yêu đang chờ em kìa, ra đi, chị về đây.
Cô nhìn theo hướng chị Lan vừa chỉ, thấy anh đang đứng dựa vào xe, ánh mắt nhìn nhìn về phía xa xa. Cô bước đến thật khẽ và ra bộ hù dọa.
 Thấy anh giật mình cô cười đắc chí:     
- Hóa ra người già cũng có lúc bị trẻ con dọa, em đã thắng cuộc trong ván này.
Anh nhìn khuôn mặt, nụ cười của cô, nụ cười đó đã khiến anh hạnh phúc hơn trong cuộc sống này. Mặc dù rất vui nhưng anh vẫn vờ nói giọng hờn dỗi:
- Dọa được anh, em vui thế cơ à? Vậy mà giờ anh mới biết đấy! Nếu biết trước thế này, anh cứ giả vờ giật mình để được nhìn thấy em cười vui thế này!
- Không được nói dối em, anh biết em không thích người nói dối mà. -  Cô nũng nịu.
- Được rồi, anh nhớ rồi! Mình về thôi, ba mẹ anh đang đợi.
Cô cố tỏ ra vui vẻ và bình tĩnh nhưng lại không thể che giấu nổi sự lo lắng.
- Em đang lo lắng lắm phải không Duyên? Ba mẹ anh thoải mái và tốt bụng lắm, em cứ coi mẹ anh như mẹ em ở quê là hết sợ ngay ấy mà.
Chẳng để tâm đến lời anh nói, cô đang tưởng tượng ra ánh mắt nghiêm khắc, dò xét của mẹ anh khi gặp cô, rồi cả những câu nói soi mói đủ điều… Cô gõ nhẹ vào trán… có lẽ cô nghĩ nhiều quá, mong rằng ba mẹ anh sẽ không như vậy.
- Đến nhà anh rồi. - Anh dừng xe, quay sang nói với cô.
Đập vào mắt cô là ngôi biệt thự sang trọng. Cô bỗng thấy mình thật nhỏ bé. Người cô run lên, chân cô nhũn ra chẳng thể đứng nổi.
Dường như đọc được suy nghĩ của cô, anh vội mở cửa đón cô vào nhà.
Mắt cô rưng rưng nhìn ngôi nhà rồi nhìn anh:
- Anh…      
- Em yên tâm, có anh ở bên em mà! - Anh ôm cô vỗ về.    
Nói rồi anh nắm chặt lấy tay cô bước vào nhà. Cô cũng dần lấy lại bình tĩnh dù trong lòng còn rất lo lắng.
Vừa thấy con trai đưa bạn gái đến, mẹ anh đã lên tiếng trước:
- Hai đứa về rồi đấy à, đi đường có mệt không cháu?
Nghe xong câu nói ấy, không hiểu sao cô thấy tự tin lên rất nhiều.
- Cháu chào bác ạ! Cháu đi xe quen rồi nên cũng không mệt lắm.  - Cô cố nhìn xung quanh xem bố anh ở đâu để hỏi thăm.
- Bác trai ở trên tầng, tí nữa bác ấy xuống. Hai đứa rửa tay chân chuẩn bị ăn cơm.
Rồi bà nhìn đứa con trai trêu đùa:
- Quang à, mẹ có cướp mất người yêu con đâu mà sao con nắm tay người ta chặt thế?
Câu nói của mẹ anh khiến cô giật mình. Cô nhìn anh rồi gỡ tay anh ra khỏi tay cô. Thấy vậy, anh vội đánh trống lảng:
- Để con lên phòng gọi ba xuống ăn cơm nhé! 
Mẹ anh nhìn cô cười hiền, cô cũng mỉm cười đáp lại. Cô đặt đĩa hoa quả lên bàn thờ rồi như sực nhớ ra điều gì, cô vội nói:
- Cháu xin lỗi ạ, bác còn việc gì chưa xong cho cháu giúp với.
-  Bác chuẩn bị cả chiều nên xong rồi cháu ạ! - Mẹ anh khẽ mỉm cười bảo.
Thực ra bà cũng chẳng hiểu sao khi gặp cô bé này, bà lại nói nhiều và thân thiện đến thế. Linh cảm của bà cho biết, đó là một cô gái ngoan và hiền lành. Có lẽ con trai bà đã không chọn lầm người.
Thấy ba anh bước xuống, cô vội lên tiếng:
- Cháu chào bác!
Chỉ nhìn lướt qua nhưng cô cũng đoán ông là một người ba khá nghiêm khắc. Dù vậy cô vẫn cảm nhận ba anh là người dễ gần.
Bữa cơm tối diễn ra thật vui vẻ, thỉnh thoảng ba anh lại nói một vài câu pha trò giúp cô tự nhiên hơn. Vì là khách nên cô nhận được sự quan tâm của cả ba thành viên trong gia đình. Cô cảm nhận được sự ấm cúng trong gia đình này. Mẹ anh gắp thức ăn cho cô rồi lên tiếng hỏi:
- Cô thấy Quang nói là gia đình cháu ở quê à? Vậy ba mẹ cháu làm nghề gì?   
Không khí bữa cơm chợt trầm xuống, cuối cùng thì cô cũng phải trả lời câu hỏi này, câu hỏi mà cô sợ nghe thấy nhất khi tới đây. Hơn nữa câu hỏi còn nhắc tới một người mà cô đã từng rất hận, cô biết mẹ anh không cố ý...
- Dạ ba cháu bỏ mẹ con cháu để đi với người đàn bà khác khi cháu còn nhỏ, một mình mẹ cháu nuôi cháu khôn lớn đến bây giờ. Mẹ cháu làm nghề nông thôi ạ.
Cô không biết sau câu trả lời của cô sẽ xảy ra chuyện gì, cô có thể nói dối, cô có thể nói ba cô làm nghề này, mẹ cô làm nghề nọ… Nhưng lương tâm không cho phép cô làm vậy. Cô cố gắng để nước mắt mình không rơi.
Nghe xong câu trả lời của cô, anh chưa kịp lên tiếng đỡ lời thì mẹ anh đã lên tiếng trước:
- Mẹ cháu giỏi thật, một mình nuôi cháu học hết đại học thì đúng đáng phục thật. Đúng là một người phụ nữ kiên cường.
Cả anh và cô đều bất ngờ. Cô ngẩng mặt lên nhìn mẹ anh, ba anh và anh... mẹ anh chẳng những không chê gia cảnh nhà cô mà còn tỏ thái độ ngưỡng mộ mẹ cô.
Mẹ anh đưa mắt nhìn hai người khiến cô và anh lo sợ, không biết mẹ anh sẽ nói gì.
- Hai đứa yêu nhau thật lòng chứ?                 
- Dạ thật.  - Anh lên tiếng trước.
- Thế còn Duyên, cháu có yêu thằng Quang thật không?
- Cháu yêu anh ấy thật lòng. Vì yêu anh ấy nên hôm nay cháu mới đến đây ăn tối. Cháu đã suy nghĩ rất nhiều khi quyết định tới đây và rồi cháu bị bất ngờ trước thái độ của bác dành cho cháu. Cháu thật sự không ngờ gia đình mình lại gần gũi và thân thiện như vậy.
- Vậy là được rồi, vậy cô chốt lại câu cuối cùng nhé: “Bố mẹ đồng ý cho hai đứa đến với nhau. Quang nè... ba mẹ mong có cháu bế lắm rồi đấy”.
Nghe xong câu nói của mẹ, anh vỗ tay thật to, rồi hét lên:                           
- Ba mẹ thật là tuyệt vời, Duyên à, em thấy không, anh nói không hề sai một tí nào nhé.
Cô nhìn anh rồi gật đầu. Cô quay sang nhìn ba mẹ anh với ánh mắt biết ơn. Nước mắt cô thi nhau rơi, cô khóc, khóc vì hạnh phúc, khóc vì quá bất ngờ.
Bà Mai ôm lấy cô, chính bà cũng không biết tại sao mình lại muốn ôm cô bé vào lòng như vậy dù chỉ mới lần đầu gặp mặt. Cô khóc nức nở trong vòng tay mẹ của người yêu mình.
(Còn nữa)